Thấy Cô Gái Bầu Bơ Vơ, Ông Lão Dẫn Về Nhà – Đêm Sau Xảy Ra Chuyện Không Ai Ngờ


Dưới ánh trăng nhợt nhạt phủ lên mặt biển, gió thổi hun hút qua những mái chòi xiêu vẹo của làng chài, ông Năm – lão ngư sống một mình – đang lúi húi vá lưới thì bất chợt nghe thấy tiếng khóc rất khẽ. Tiếng khóc không rõ ràng, lúc xa lúc gần, như bị gió cuốn đi rồi lại trả về. Ông khựng lại, tim đập chậm hẳn, nhưng rồi vẫn cầm đèn bước ra bãi cát. Dưới ánh sáng leo lét, ông nhìn thấy một cô gái trẻ, bụng mang thai lớn, đang ngồi co ro, tóc ướt dính vào mặt, toàn thân run lên vì lạnh. Khi ông hỏi, cô ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng đứt quãng kể rằng mình tên My, bị lừa hết tiền khi đi tìm người thân, lang thang mấy ngày liền không ăn uống, đến mức không còn biết đi đâu. Nhìn cái bụng đã gần ngày sinh và bộ dạng kiệt sức của cô, ông Năm không nỡ bỏ mặc, liền đưa về chòi, đun nước, trải chiếu cho cô nằm. Đêm đó, ông ngồi bên bếp lửa, còn My thì thiếp đi trong mệt mỏi, căn chòi nhỏ chìm trong tiếng sóng đều đều.

Nhưng nửa đêm, ông Năm giật mình tỉnh giấc.

Không phải vì tiếng sóng.

Mà là vì tiếng rên khe khẽ.

Ông quay sang thì thấy My đang ôm bụng, mồ hôi vã ra, mắt trợn lên đầy đau đớn. Cô sinh ngay trong đêm đó. Không có bà đỡ, không có ai giúp, chỉ mình ông Năm run rẩy làm tất cả. Tiếng gió rít bên ngoài hòa với tiếng thở dốc trong chòi tạo thành thứ âm thanh nghẹt thở đến khó tả. Và rồi, đứa bé chào đời.

Nhưng nó không khóc.

Ông Năm bế đứa trẻ lên, tay run lẩy bẩy. Đứa bé mở mắt ngay lập tức, đôi mắt đen sâu, nhìn chằm chằm vào ông như một người trưởng thành. Trên cổ tay nó có một chiếc vòng bạc cũ kỹ, khắc những hoa văn lạ mà ông chưa từng thấy. Điều kỳ lạ là chiếc vòng ấy không hề lỏng, mà ôm khít vào da thịt như đã ở đó từ trước khi sinh ra.

My ôm con vào lòng, ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa hoảng sợ. Cô liên tục lẩm bẩm: “Không được để họ tìm thấy… không được…”

Ông Năm chưa kịp hỏi thì bên ngoài bỗng có tiếng người.

Sáng chưa kịp lên, cả làng chài đã kéo đến chật kín trước cửa chòi. Tin lan nhanh như lửa: có người lạ mang thai xuất hiện, lại sinh con ngay trong đêm ở nhà lão Năm. Nhưng không chỉ tò mò, ánh mắt của họ còn lộ rõ sự bất an.

Một bà lão chen lên phía trước, vừa nhìn thấy đứa bé liền tái mặt. Bà run run chỉ vào chiếc vòng bạc: “Cái này… không phải đồ thường… Đây là dấu của nhà họ Trần năm xưa…”

Cả đám người xôn xao.

Người trong làng ai cũng biết câu chuyện đó. Nhiều năm trước, có một gia đình giàu có bị diệt sạch trong một đêm, không rõ nguyên do. Người ta đồn họ nắm giữ thứ gì đó rất nguy hiểm, và đứa con cuối cùng đã biến mất không dấu vết.

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào My.

Cô ôm chặt đứa bé, lùi sâu vào góc chòi, sắc mặt trắng bệch. “Tôi không biết… tôi không biết gì hết…” – cô lắc đầu liên tục, nhưng giọng run đến mức không ai tin.

Bất ngờ, một người đàn ông lạ mặt bước lên. Không ai biết ông ta từ đâu tới, chỉ thấy ánh mắt lạnh lẽo dừng lại ở đứa bé. Ông ta nói chậm rãi: “Tìm được rồi.”

Không khí như đông cứng lại.

Ông Năm lập tức đứng chắn trước My và đứa trẻ, tay nắm chặt cây gậy. Nhưng ngay lúc đó, đứa bé trong lòng My bỗng cựa quậy. Nó không khóc, không la, chỉ từ từ quay đầu… nhìn thẳng về phía người đàn ông kia.

Rồi… nó cười.

Một nụ cười không giống trẻ sơ sinh.

Mà như thể nó đã biết tất cả từ trước.

Gió biển đột ngột nổi lên dữ dội, thổi tung cánh cửa chòi. Ngọn đèn dầu tắt phụt. Trong khoảnh khắc tối sầm ấy, người ta nghe thấy một tiếng thét.

Khi ánh sáng được thắp lại, người đàn ông kia đã biến mất.

Chỉ còn My ôm chặt đứa bé, run rẩy trong góc, còn ông Năm đứng chết lặng, ánh mắt không rời khỏi chiếc vòng bạc đang lạnh lẽo phát sáng trên cổ tay đứa trẻ. Từ hôm đó, không ai còn dám bén mảng đến gần căn chòi nữa. Nhưng mỗi khi đêm xuống, người ta vẫn nói họ nghe thấy tiếng trẻ con cười… lẫn trong tiếng sóng biển vỗ vào bờ.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img