Đã có chồng con đề huề, tôi vẫn day dứt vì “tình một đêm” từ 13 năm trước

Đã có chồng con đề huề, tôi vẫn day dứt vì “tình một đêm” từ 13 năm trước

Tôi năm nay đã bước sang tuổi 37, cái tuổi mà người ta thường nói là chín chắn, là ổn định với một mái ấm đủ đầy. Chồng tôi, một người đàn ông mẫu mực, tận tụy và luôn dành hết tình thương cho hai đứa con nhỏ. Cuộc sống của tôi nhìn từ bên ngoài là một bức tranh hoàn mỹ, không một vết gợn. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc bình yên ấy, tôi đã nuôi dưỡng một “bóng ma” ký ức suốt 13 năm ròng rã, để rồi chính nó đã đẩy tôi vào một tấn bi kịch không có đường lui.

Mọi chuyện bắt đầu từ một chuyến công tác xa xôi vào năm tôi 24 tuổi. Tại một thành phố biển đầy nắng và gió, tôi gặp anh. Khi đó, anh hơn tôi 2 tuổi, là đối tác của công ty. Chúng tôi hợp nhau đến lạ kỳ, từ cách nhìn đời đến những sở thích vụn vặt. Đêm cuối cùng trước khi chia tay, men rượu và sự lãng mạn của biển cả đã khiến hai kẻ xa lạ ngã vào lòng nhau. Đó là lần đầu tiên tôi vượt rào với một người không phải người yêu. Sáng hôm sau, chúng tôi chia tay trong sự bối rối, không lời hứa hẹn, không một cam kết, mỗi người về một phương trời cách biệt hàng nghìn cây số.

Tôi đã cố chôn vùi ký ức đó, lập gia đình và làm tròn bổn phận. Nhưng sự thật là, suốt 13 năm qua, hơi ấm của đêm đó chưa bao giờ thực sự tan biến trong tâm trí tôi. Nó như một liều thuốc độc ngọt ngào mà tôi lén lút nếm trải mỗi khi cảm thấy cuộc sống hôn nhân trở nên tẻ nhạt.

Cách đây vài năm, chúng tôi kết nối lại qua mạng xã hội. Ban đầu chỉ là những lời hỏi thăm xã giao, nhưng dần dần, những tin nhắn bắt đầu kéo dài đến tận khuya. Anh khơi gợi lại những kỷ niệm cũ, nhắc về quán ăn ven biển năm nào, về cảm giác da thịt mà anh nói rằng “chưa từng tìm thấy ở ai khác”. Trái tim tôi, vốn đã chai sạn vì những lo toan cơm áo, bỗng chốc rộn ràng như thuở đôi mươi. Tôi biết mình đang ngoại tình tư tưởng, nhưng tôi lại tự huyễn hoặc mình bằng lý do: “Chỉ là gặp lại để chấm dứt sự day dứt này thôi.”

Và rồi, cái hẹn định mệnh ấy cũng đến. Anh hẹn tôi tại một thị trấn ven biển khác để “ôn lại chuyện cũ”. Tôi nói dối chồng là đi họp lớp, xách vali đi với một tâm thế vừa tội lỗi vừa phấn khích tột độ. Tôi đã hy vọng rằng khi gặp lại, thực tế phũ phàng sẽ làm vỡ tan giấc mộng, rằng anh sẽ già đi, sẽ kém hấp dẫn, và tôi sẽ có thể nhẹ lòng quay về với chồng con. Nhưng tôi đã nhầm, một sai lầm chết người.

Khi đối diện với anh trong căn phòng khách sạn sang trọng nhìn ra biển, mọi rào cản đạo đức trong tôi sụp đổ hoàn toàn. Anh vẫn vậy, tinh tế và đầy ma lực. Chúng tôi lao vào nhau như những kẻ chết đói, cuồng nhiệt và mù quáng. Đêm đó, tôi quên mất mình là mẹ của hai đứa con, quên mất người chồng đang đợi cơm ở nhà. Tôi chìm đắm trong sự tội lỗi nhưng lại không thể dứt ra.

Thế nhưng, “vở kịch” của tôi hạ màn sớm hơn dự kiến theo cái cách đau đớn nhất.

Sáng hôm sau, khi tôi còn đang chìm trong dư vị của cuộc hoan lạc tội lỗi, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Tôi run rẩy ra mở cửa, hy vọng đó là nhân viên khách sạn. Nhưng không, đứng trước mặt tôi là vợ anh – một người đàn bà với đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ – và đi cùng cô ấy không ai khác chính là… chồng tôi.

Cái tát nảy lửa của vợ anh khiến tôi ngã quỵ xuống sàn. Hóa ra, vợ anh đã nghi ngờ từ lâu và thuê thám tử theo dõi. Đau đớn hơn, chính cô ấy là người đã tìm ra số điện thoại của chồng tôi và gửi định vị khách sạn cho anh.

Tôi nhìn chồng, hy vọng thấy sự giận dữ, nhưng không, đôi mắt anh chỉ có một sự thất vọng cùng cực và ghẻ lạnh. Anh không nói một lời nào, chỉ ném chiếc nhẫn cưới xuống sàn nhà rồi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân của anh khô khốc trên hành lang, bỏ mặc tôi giữa sự sỉ nhục của người đàn bà lạ và sự hèn nhát của gã nhân tình đang lúng túng mặc lại quần áo ở góc giường.

Cái kết mà tôi hằng ao ước – một sự “xác nhận cảm xúc để chấm dứt day dứt” – hóa ra lại là sự chấm dứt của cả một cuộc đời. Sau vụ đánh ghen ầm ĩ đó, thông tin lan truyền nhanh chóng. Tôi mất việc, bị gia đình chồng từ mặt. Chồng tôi dứt khoát đệ đơn ly hôn và giành quyền nuôi con với lý do mẹ không đủ tư cách đạo đức.

Giờ đây, tôi ngồi một mình trong căn phòng trọ chật hẹp, gặm nhấm sự cô độc và hối hận. Gã nhân tình 13 năm trước đã cắt đứt mọi liên lạc ngay sau khi bị vợ phát hiện để bảo vệ tài sản và danh tiếng của mình. Tôi đã đánh đổi tất cả: danh dự, gia đình và tương lai của các con chỉ để đổi lấy một đêm “ôn lại kỷ niệm”.

Hóa ra, có những người chúng ta không thể quên, nhưng tốt nhất là nên để họ nằm yên trong nấm mồ của quá khứ. Đào bới nó lên, không chỉ làm bẩn đôi tay mà còn khiến cả cuộc đời ta tan nát. Tôi đã tự tay đốt cháy mái ấm của mình bằng một ngọn lửa vốn dĩ đã tắt từ 13 năm trước, và giờ đây, chỉ còn lại nắm tro tàn lạnh lẽo giữa đời.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img