Mang thai vẫn bị chồng đánh đập, đạp vào bụng chỉ vì một chuyện khiến tôi chết lặng.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, người đàn ông mình từng bất chấp tất cả, vượt qua quãng đường 400 cây số để gắn bó, lại là người trực tiếp gieo rắc cơn ác mộng lớn nhất cuộc đời tôi.
Tôi và Nam yêu nhau từ những năm cuối đại học. Ngày đó, tình yêu xa giữa hai tỉnh lẻ là một thử thách nghiệt ngã, nhưng tôi – một cô gái 26 tuổi với cá tính thẳng thắn và có phần nóng nảy – đã tin rằng chỉ cần có tình yêu, chúng tôi sẽ chiến thắng tất cả. Ra trường, tôi từ bỏ công việc ổn định ở quê nhà, lặn lội đến thành phố nơi anh sống để tìm việc, chấp nhận cảnh ở trọ, tích cóp từng đồng lương ít ỏi từ công ty tư nhân. Trong khi đó, Nam vẫn loay hoay với những công việc bấp bênh, chẳng có lấy một định hướng rõ ràng cho tương lai.
Bi kịch bắt đầu nhen nhóm từ khi gia đình Nam thúc giục chuyện cưới xin. Gia đình anh cực kỳ mê tín, họ ép chúng tôi phải cưới vào năm “hợp tuổi”, nếu không phải chờ thêm 3 năm nữa. Vì yêu, vì mù quáng, tôi chấp nhận cả việc không làm lễ gia tiên vì họ bảo “tuổi tôi xung khắc”, dù lòng đau thắt khi nghĩ đến danh dự của bố mẹ mình ở quê. Ngay trước ngày cưới, trong một lần cãi vã, Nam đã vung tay đánh tôi. Lúc đó, tôi đã muốn hủy hôn, nhưng nhìn mâm quả đã sắm, thiệp đã phát, tôi nhắm mắt đưa chân vào lễ đường, tự nhủ: “Chắc do anh ấy áp lực quá thôi.”
Nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Sau cưới chưa đầy hai tháng, tôi chết lặng khi biết Nam nướng hàng chục triệu đồng vào cá độ. Toàn bộ tiền tiết kiệm và vàng cưới của bố mẹ hai bên, tôi đem ra trả nợ sạch cho anh để đổi lấy một lời thề “không bao giờ tái phạm”. Kể từ đó, trái tim tôi chai sạn đi, sự coi thường chồng cứ thế lớn dần.
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi tôi mất việc vào cuối năm do công ty cắt giảm nhân sự. Ở nhà chồng, dưới ánh mắt dò xét của bố mẹ chồng và sự hiện diện thường trực của chị chồng, tôi thấy mình nghẹt thở. Đêm giao thừa năm đó, thay vì pháo hoa và tiếng cười, nhà tôi lại vang lên tiếng chửi bới. Nam đòi đánh tôi chỉ vì một chuyện vặt vãnh. Tôi bỏ về nhà ngoại, nhưng rồi sự nhu nhược của bản thân cùng lời khuyên can của hai bên gia đình lại kéo tôi quay lại “địa ngục”.
Sau Tết, tôi phát hiện mình mang thai. Niềm hạnh phúc ngắn chẳng tày gang khi tôi nhận ra Nam vẫn “ngựa quen đường cũ”. Trong lúc tôi lo lắng cho tương lai, định gom góp tiền thuê quán cà phê nhỏ để buôn bán thì anh lại thản nhiên mang số tiền ít ỏi còn lại đi nướng vào bầu cua, bài bạc.
Tối hôm đó, uất ức dồn nén, tôi chửi bới anh và thưa chuyện với mẹ chồng. Ngay trước mặt cả gia đình anh, Nam như một con thú dữ, lao vào đòi hành hung tôi. Trong cơn điên tiết, tôi tát anh hai cái. Và rồi, một cảnh tượng kinh hoàng mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra ngoài đời thực đã đến: Nam lao vào đấm đá túi bụi, và rồi anh ta giáng một cú đạp tàn nhẫn thẳng vào bụng tôi – nơi đứa con bé bỏng, tội nghiệp của chúng tôi đang thành hình.
Tiếng thét của tôi xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Đêm đó, tôi nằm khóc đến cạn nước mắt, ôm lấy bụng mình trong nỗi sợ hãi tột cùng, còn anh ta? Anh ta thản nhiên đi ngủ và mặc kệ vợ con trong cơn đau đớn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chiếu vào căn phòng lạnh lẽo, tôi đưa ra quyết định tỉnh táo nhất cuộc đời mình. Tôi lau nước mắt, nén cơn đau âm ỉ ở bụng, tự tay thu dọn quần áo, viết đơn ly hôn để lại trên bàn. Tôi dắt xe máy, một mình lái xe vượt hàng trăm cây số về nhà mẹ đẻ trong tình trạng kiệt sức.
Hơn một tháng trôi qua, Nam bắt đầu thay đổi. Anh ta đi làm công nhân, liên tục gửi tin nhắn xin lỗi, thề thốt sẽ làm lại cuộc đời vì con. Mẹ chồng tôi cũng gọi điện trách móc, bảo tôi quá tuyệt tình. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi lại thấy cú đạp của anh ta hướng thẳng vào sinh mạng nhỏ bé trong bụng mình. Sự sợ hãi lấn át cả tình yêu, sự khinh bỉ vùi lấp cả lòng vị tha.
Cái kết của câu chuyện này không có một sự quay đầu đầy cảm động nào cả. Tôi đứng vững với quyết định của mình. Ngày ra tòa, nhìn gương mặt hối lỗi muộn màng của Nam, lòng tôi nguội lạnh hoàn toàn. Tôi hiểu rằng, một người đàn ông có thể đánh vợ khi cô ấy đang mang thai đứa con của chính mình, thì không bao giờ xứng đáng có thêm một cơ hội nào nữa.
Tôi sinh con một mình trong vòng tay bảo bọc của bố mẹ ruột. Đứa bé chào đời khỏe mạnh như một phép màu. Hiện tại, tôi đã mở được quán cà phê nhỏ như dự định, cuộc sống dù bận rộn nhưng bình yên đến lạ kỳ. Nam vẫn thỉnh thoảng tìm đến xin gặp con, nhưng tôi chỉ cho phép anh ta thực hiện nghĩa vụ chu cấp theo pháp luật và gặp con tại nơi công cộng dưới sự giám sát.
Tôi không còn nóng tính, cũng chẳng còn hận thù. Tôi nhận ra rằng, sự trả thù ngọt ngào nhất chính là sống một cuộc đời rực rỡ mà không cần có sự hiện diện của kẻ đã từng định hủy hoại mình. Cánh cửa cuộc đời cũ đã khép lại sau cú đạp tàn nhẫn đó, và tôi, cùng con, đã tự mở ra một cánh cửa mới ngập tràn ánh sáng.



