Ở một buôn nhỏ nằm sâu trong vùng đất đỏ Tây Nguyên, nơi những đồi cà phê nối nhau đến tận chân trời và sương chiều phủ kín lối đi, người ta vẫn truyền nhau một điều: đừng quá gắn bó với những con vật trong trại, nhất là những con sống lâu năm, vì có khi thứ ở trong mắt nó… không còn là “con vật” nữa. Linh, 27 tuổi, lớn lên trong một trại ngựa của gia đình, từ nhỏ đã đặc biệt gắn bó với một con ngựa đen tên Bão. Nó khác hẳn những con khác—ít hí, ít chạy, nhưng đôi mắt lại sâu và lạnh, như đang quan sát con người. Sau khi cha mẹ mất, Linh tiếp quản trại và kết hôn với Hùng, một người đàn ông hiền lành làm rẫy. Cuộc sống tưởng chừng yên ổn cho đến khi Linh mang thai. Ngay từ những tuần đầu, bụng cô đã lớn nhanh bất thường, căng cứng như có thứ gì đó bên trong không ngừng thúc đẩy. Đêm nào cô cũng giật mình tỉnh giấc vì cảm giác cựa quậy mạnh bạo, không giống những cú đạp của một đứa trẻ, mà giống như có thứ gì đó đang cố xoay trở, tìm cách thoát ra ngoài. Có lần Hùng đặt tay lên bụng vợ, chưa kịp hỏi gì thì giật bắn người vì cảm nhận rõ ràng một cú giật mạnh lệch hẳn sang một bên, rồi im bặt như thể “nó” biết có người đang theo dõi.
Tin đồn bắt đầu lan ra khắp buôn. Người ta thì thầm rằng Linh đã bị “thứ gì đó” nhập, và ánh mắt nghi ngờ dần dồn về phía con ngựa đen Bão. Có người nói từng thấy Linh đứng trong chuồng ngựa lúc nửa đêm, tay đặt lên trán con vật, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm như đang nói chuyện. Kỳ lạ là con ngựa không hề nhúc nhích, chỉ đứng im cúi đầu, như đang lắng nghe. Từ đó, không ai còn dám bén mảng đến gần trại ngựa nhà cô nữa. Đến tháng thứ bảy, mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Một đêm mưa lớn, Linh lên cơn đau dữ dội, tiếng hét của cô khàn đặc và kéo dài đến mức khiến người nghe lạnh sống lưng. Hùng hoảng loạn cầu cứu nhưng không ai dám vào nhà. Trong tuyệt vọng, anh phải tự mình đỡ đẻ. Và khi đứa bé ra đời, anh chết lặng—nó không khóc, không giãy giụa, chỉ mở mắt nhìn chằm chằm, đôi mắt đen sâu vô hồn. Cái miệng nhỏ khẽ hé ra, phát ra một âm thanh rất khẽ, nghe không giống tiếng trẻ sơ sinh mà giống hơi thở gấp của một con vật.
Ngay lúc đó, từ phía chuồng ngựa vang lên tiếng hí chói tai. Hùng quay đầu lại thì thấy con ngựa đen Bão đổ gục xuống nền đất, nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng như vẫn còn nhìn về phía căn nhà. Sáng hôm sau, dân làng kéo đến, không ai dám lại quá gần. Họ nhìn thấy con ngựa đã chết, còn đứa bé thì nằm yên trong lòng Linh, nhưng đôi mắt vẫn mở, hướng thẳng về phía chuồng như đang dõi theo một thứ gì đó vô hình. Một cụ già trong buôn nhìn cảnh đó, mặt tái nhợt, chỉ lẩm bẩm rằng không phải Linh mang thai, mà là có thứ đã mượn thân cô để bước ra ngoài. Vài ngày sau, Hùng biến mất. Người ta nói đêm cuối cùng anh ôm đứa bé chạy ra khỏi nhà trong trạng thái hoảng loạn, còn sáng ra chỉ thấy dấu chân dẫn thẳng vào chuồng ngựa rồi mất hút. Từ đó, căn nhà bị bỏ hoang, nhưng những người đi ngang qua vào đêm mưa vẫn thề rằng họ nghe thấy hai âm thanh vang lên cùng lúc từ bên trong—một là tiếng thở khe khẽ của trẻ con, và một là tiếng ngựa hí, rất gần, như ở ngay sau lưng.




