Chồng Đi Biển Dài Ngày, Tôi Và Mẹ Chồng Cùng Mang Thai – Sự Thật Sau Đó Khiến Tôi Muốn Bỏ Chạy


Tôi tên là Mai, 28 tuổi, lấy chồng được hơn 3 năm, sống trong một căn nhà lớn ở vùng ven sông miền Trung. Chồng tôi – Dũng – làm lái tàu đường dài, còn bố chồng – ông Hòa – cũng theo nghề vận tải, hai người thường xuyên đi xa, có khi cả tháng không về. Trong nhà chỉ còn tôi và mẹ chồng – bà Liên, 45 tuổi. Cuộc sống tưởng chừng yên ổn cho đến ngày tôi phát hiện mình mang thai sau nhiều năm mong mỏi. Tôi vui đến mức bật khóc, gọi điện báo cho chồng, nhưng chưa kịp tận hưởng niềm hạnh phúc thì ngay hôm sau, mẹ chồng tôi lạnh lùng tuyên bố: bà cũng đang mang thai, đã hơn 2 tháng. Tôi chết lặng. Một người gần 50 tuổi lại mang thai cùng lúc với con dâu – chuyện ấy khiến tôi vừa khó tin vừa bất an, nhưng bà chỉ nhìn tôi, nói đúng một câu: “Nhà này phải có người nối dõi.”

Từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi. Mẹ chồng tôi không hề có biểu hiện của người mang thai, ngược lại còn khỏe mạnh lạ thường, ngày nào cũng ra ngoài từ sáng đến tối, nói là đi khám nhưng ăn mặc chỉnh tề như đi gặp ai đó. Trong khi đó, tôi mang thai thật, cơ thể yếu dần, đêm nào cũng mệt mỏi. Có lần tôi tỉnh giấc giữa đêm vì nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng bà, giọng bà nhỏ nhưng gấp gáp, như đang tranh cãi với ai đó qua điện thoại. Tôi bắt đầu nghi ngờ. Một hôm, khi bà đi tắm, tôi đánh liều mở điện thoại. Những tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: “Đã nhận phôi”, “đảm bảo trùng thời gian sinh với người trong nhà”, “giữ kín tuyệt đối”… Tôi chưa kịp hiểu hết thì đọc được dòng cuối cùng: “ADN đảm bảo là của con trai bà.”

Tim tôi như ngừng đập.

Không phải bà mang thai bình thường… mà là cố tình tạo ra một đứa trẻ mang gen của chính con trai mình – chồng tôi.

Tôi không dám tin vào mắt mình. Tất cả như một cơn ác mộng. Khi tôi đối chất, bà không hề chối, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh: “Nếu cô không sinh được con trai thì sao? Tôi tự làm để giữ giống, có gì sai?” Tôi đứng chết lặng. Từ giây phút đó, tôi biết mình đang sống chung với một người mà tôi không còn hiểu nổi nữa.

Những ngày sau, tôi bị kiểm soát gần như mọi thứ. Bà luôn ở nhà, theo dõi từng hành động của tôi, thậm chí không cho tôi ra ngoài một mình. Tôi định gọi cho chồng nhưng không liên lạc được vì anh đang ngoài khơi. Áp lực, sợ hãi, và cảm giác bị giam cầm khiến tôi gần như suy sụp. Rồi đến một đêm, tôi đau bụng dữ dội, được đưa vào bệnh viện sớm hơn dự kiến.

Và đó là lúc mọi chuyện vỡ tung.

Bác sĩ sau khi kiểm tra thì kéo riêng tôi ra, hỏi một câu khiến tôi lạnh người: “Cô có chắc đứa bé trong bụng mình là của chồng không?”

Tôi choáng váng.

Họ nói kết quả xét nghiệm ban đầu cho thấy có dấu hiệu bất thường về nguồn gen. Tôi chưa kịp hiểu thì ngay lúc đó, mẹ chồng tôi lao vào, giật phắt tờ giấy trên tay bác sĩ, gằn giọng: “Không cần kiểm tra nữa!”

Ánh mắt bà lúc đó… không còn là của một người bình thường.

Tôi bỗng nhớ lại tất cả – những bữa ăn bà luôn ép tôi ăn, những lần tôi lịm đi vì mệt, những đêm tôi ngủ mê man không biết gì. Một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên: không phải chỉ bà… mà cả tôi cũng đã bị tính toán từ đầu.

Tôi hoảng loạn, cố gắng rời khỏi giường thì cơn đau ập đến dữ dội hơn. Trong cơn mơ hồ, tôi nghe loáng thoáng tiếng bác sĩ nói: “Hai ca này… có cùng nguồn phôi…”

Tôi không còn nghe rõ gì nữa.

Chỉ biết rằng, đến khi tỉnh lại… bên cạnh tôi không có đứa bé nào.

Và giường của mẹ chồng tôi… cũng trống không.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img