Đám cưới của Khải và Vy được tổ chức ở một khu sân vườn mới xây, nằm sát rìa một bãi đất từng là nghĩa trang cũ. Người trong vùng vẫn tránh nơi này, nói rằng dù đã cải táng thì đất vẫn “chưa yên”, đêm xuống còn nghe tiếng động lạ dưới lòng đất. Nhưng vì chỗ rộng, đẹp, giá lại mềm, hai gia đình vẫn quyết định làm lễ ở đây.
Ngày cưới, trời đẹp lạ thường. Nắng nhẹ, gió êm, khách khứa đông vui, tiếng cười nói át đi cảm giác lạnh lẽo vốn có của khu đất. Vy xinh rạng rỡ trong váy cưới trắng, nhưng Khải lại có gì đó không ổn. Từ lúc bước vào khu tiệc, anh liên tục xoa tay như bị lạnh, dù ai cũng thấy thời tiết rất dễ chịu. Có lúc anh còn quay đầu nhìn xuống nền đất, như thể vừa nghe thấy thứ gì đó gọi mình từ bên dưới.
Đến nghi thức cắt bánh, mọi người vây quanh reo hò. Khải nắm tay Vy, cùng đặt con dao lên chiếc bánh cưới ba tầng. Ngay khi lưỡi dao vừa chạm lớp kem, Khải bỗng cứng người. Anh nghe rõ một giọng nói trầm đục, như vọng lên từ lòng đất: “Trả lại… đứng lên đây làm gì…”
Khải giật tay lại, thở dốc. Vy lo lắng hỏi nhỏ nhưng anh chưa kịp trả lời thì—
“RẮC!”
Một tiếng nứt vang lên ngay dưới chân Khải.
Mặt đất tách ra.
Ban đầu chỉ là một đường mảnh, nhưng trong vài giây nó lan rộng, gạch lát vỡ tung, tạo thành một khe đen sâu hoắm. Khách mời hoảng loạn lùi lại. Khải đứng ngay tâm vết nứt, chân anh như bị giữ chặt, không nhấc lên nổi.
Từ dưới khe, luồng khí lạnh bốc lên, mang theo mùi đất ẩm và thứ mùi ngai ngái khó chịu. Khải cúi xuống, và ngay lúc đó, anh thấy… bên dưới không phải chỉ là đất.
Có thứ gì đó đang cử động.
Một bàn tay đen sạm, dính đất, chậm rãi trồi lên, rồi bám vào mép gạch. Tiếp đó là thêm một bàn tay nữa, rồi nhiều hơn. Những ngón tay gầy guộc, cào cấu, bám chặt như đang cố leo lên. Không gian đặc quánh lại bởi những âm thanh rì rầm, như nhiều giọng nói chồng lên nhau, không rõ lời nhưng đầy ám ảnh.
Vy hét lên, lao tới kéo Khải.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô chạm vào anh, một bàn tay dưới đất đã túm lấy cổ chân Khải trước.
Anh gục xuống.
Những bàn tay kia đồng loạt bám vào người anh—quần, áo, cánh tay—kéo giật xuống dưới. Khải vùng vẫy, cố bám vào Vy, móng tay cào vào nền gạch đến bật máu. Ánh mắt anh hoảng loạn, miệng hét lên nhưng âm thanh bị nuốt chửng giữa những tiếng rít khe khẽ từ dưới đất.
Chỉ trong vài giây, cơ thể Khải bị kéo tụt xuống.
Vy giữ không nổi.
Bàn tay anh trượt khỏi tay cô.
Rồi biến mất.
Mặt đất khép lại ngay sau đó, nhanh đến mức như chưa từng có vết nứt nào tồn tại.
Mọi thứ im phăng phắc.
Chỉ còn chiếc bánh cưới đổ nghiêng và con dao nằm chỏng chơ trên nền gạch nứt toác.
Khoảng mười phút sau, khi người ta hoàn hồn và đào bới chỗ đó, họ không tìm thấy Khải. Dưới lớp đất vừa sụt xuống chỉ có những mảnh gỗ mục nát, giống như tàn tích của nhiều cỗ quan tài cũ chồng lên nhau. Trong đó có một mảnh bia vỡ, chữ gần như mờ hết, chỉ còn đọc được lơ mơ vài chữ: “…chôn chung… không người nhận…”
Từ hôm đó, khu sân vườn bị bỏ hoang. Không ai dám quay lại tổ chức thêm bất kỳ buổi tiệc nào nữa. Người dân quanh vùng nói rằng, vào những đêm yên tĩnh, nếu đứng gần chỗ cũ, đôi khi sẽ nghe thấy tiếng bước chân dưới đất… và một giọng đàn ông khàn đặc, vọng lên rất rõ:
“Cho tôi lên…”




