“Vợ Lương 50 Triệu Từ Chối Đóng 20 Triệu Cứu Bố Chồng, Đến Khi Mất Tất Cả Mới Quỳ Xin Quay Về Nhưng Đã Quá Muộn”

Cả đời tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày đứng trước quầy thu ngân bệnh viện với đôi tay run rẩy, trong túi không đủ tiền để cứu chính bố ruột của mình. Bố tôi đột quỵ vào một buổi chiều mưa, ngã gục ngay trước sân nhà khi đang tưới cây. Khi đưa vào viện cấp cứu, bác sĩ nói tình trạng rất nguy kịch, phải truyền thuốc đặc trị ngay nếu không muốn mất ông. Mỗi ngày trôi qua là thêm một khoản tiền khổng lồ. Chỉ riêng viện phí đã hơn hai mươi triệu một lần đóng, mà còn chưa kể những khoản phát sinh sau đó.

Tôi và mẹ chạy vạy khắp nơi, gọi điện cho từng người họ hàng, từng người bạn. Có người giúp được vài triệu, có người từ chối khéo, có người còn không bắt máy. Nhìn mẹ tôi tóc bạc rối tung, tay run run ôm tập hóa đơn dày cộp, tôi thấy tim mình đau như bị ai bóp nghẹt.

Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một niềm tin duy nhất: vợ tôi sẽ giúp. Cô ấy là quản lý cấp cao của một công ty lớn, lương tháng năm mươi triệu. Với thu nhập đó, hai mươi triệu không phải con số quá lớn. Tôi tin rằng dù thế nào, cô ấy cũng sẽ không bỏ mặc bố chồng trong lúc nguy cấp.

Nhưng tôi đã nhầm.

Khi tôi vừa mở lời nhờ cô ấy đưa trước hai mươi triệu để đóng viện phí, vợ tôi ngồi trên sofa, tay vẫn lướt điện thoại, ánh mắt lạnh tanh. Cô ấy nhếch môi cười nhạt rồi buông ra một câu mà đến giờ tôi vẫn không thể quên:

— “Thóc đâu mà nuôi gà rừng. Bố anh thì anh tự lo đi.”

Câu nói ấy khiến căn phòng im phăng phắc. Mẹ tôi đứng phía sau lưng tôi, hai tay run bần bật, mắt đỏ hoe nhưng không dám nói gì. Tôi quay sang nhìn vợ, tưởng mình nghe nhầm, nhưng cô ấy vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không.

— “Em nói vậy là sao? Bố anh đang nằm viện, em cũng không muốn giúp sao?”

Cô ấy thở dài, giọng lạnh lùng:

— “Tiền đó là mồ hôi công sức của tôi. Tôi còn phải lo cho tương lai của tôi và con tôi. Không có nghĩa vụ phải đổ tiền vào người khác.”

Người khác…

Hai chữ đó khiến tôi chết lặng.

Đúng lúc ấy, điện thoại từ bệnh viện gọi tới. Bác sĩ thông báo nếu không đóng tiền ngay thì sẽ ngừng thuốc đặc trị. Tôi như phát điên, lao ra khỏi nhà, gọi điện khắp nơi vay tiền. Tôi bán chiếc xe máy duy nhất — thứ tôi dùng để đi làm mỗi ngày. Mẹ tôi thậm chí tháo đôi bông tai cưới cất giữ hơn ba mươi năm mang đi bán.

Cuối cùng, tôi cũng gom đủ tiền. Bố tôi qua được cơn nguy kịch, nhưng vẫn nằm bất động trên giường bệnh, thở nhọc nhằn qua ống oxy.

Vài ngày sau, tôi trở về nhà sau một đêm thức trắng. Người mệt rã rời, đầu óc quay cuồng. Nhưng thứ chờ tôi không phải là lời hỏi han, mà là cảnh vợ tôi ngồi trước gương, thản nhiên tô son.

Cô ấy liếc nhìn tôi rồi cười nhạt:

— “Thấy chưa, không có tôi thì anh vẫn xoay được mà.”

Câu nói ấy khiến cơn giận trong tôi lặng lại, không còn bùng lên như lửa mà đông cứng thành một tảng đá trong lòng.

Tôi lặng lẽ đặt xấp hóa đơn viện phí lên bàn trang điểm trước mặt cô ấy.

— “Anh đã bán xe, vay nóng, mẹ anh bán cả kỷ vật cưới… Chúng ta vượt qua được, nhưng không phải nhờ em.”

Cô ấy nhún vai, nói thản nhiên:

— “Sau này việc ai nấy lo, tiền ai nấy giữ cho đỡ phiền.”

Lúc đó, tôi không nói thêm gì nữa. Tôi đi vào phòng, mở ngăn kéo và lấy ra một tờ giấy đã chuẩn bị từ trước.

Đơn ly hôn.

Tôi đặt nó xuống trước mặt cô ấy.

— “Căn nhà này là của bố mẹ anh để lại. Anh không thể để một người coi bố anh là ‘gà rừng’ tiếp tục sống ở đây.”

Lần đầu tiên, tôi thấy gương mặt lạnh lùng của cô ấy biến sắc.

Chiếc bút kẻ mắt rơi xuống sàn.

Cô ấy lắp bắp hỏi tôi có thật sự muốn ly hôn không.

Tôi chỉ trả lời một câu:

— “Anh không bỏ em vì tiền… mà vì cách em đối xử với người sinh ra anh.”

Cô ấy dọn đồ ra khỏi nhà ngay trong đêm.

Tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng đời luôn có những cú xoay mà không ai ngờ tới.

Hai tháng sau, bố tôi dần hồi phục. Ông có thể ngồi dậy, nói chuyện, dù vẫn còn yếu. Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi cạnh giường bệnh, thì một người quen gọi điện cho tôi.

Họ nói rằng công ty của vợ cũ tôi vừa cắt giảm nhân sự… và cô ấy nằm trong danh sách bị sa thải.

Không chỉ vậy, số tiền cô ấy đầu tư vào một dự án riêng cũng bị mất trắng.

Vài ngày sau, cô ấy xuất hiện trước cửa nhà tôi. Gương mặt tiều tụy, không còn vẻ kiêu ngạo ngày nào.

Cô ấy khóc, nói rằng đã hiểu thế nào là cảm giác bất lực khi không có ai bên cạnh. Cô ấy xin quay lại, hứa sẽ thay đổi, hứa sẽ chăm sóc bố tôi.

Tôi nhìn người phụ nữ từng khiến mẹ tôi bật khóc trong bệnh viện, từng gọi bố tôi là “gà rừng”.

Tôi mở cửa… nhưng không phải để mời cô ấy vào.

Tôi đặt vào tay cô ấy một tờ giấy khác — bản sao đơn ly hôn đã hoàn tất.

Rồi tôi nói chậm rãi:

— “Lúc bố tôi nằm giữa ranh giới sống chết, em quay lưng. Bây giờ khi em rơi xuống đáy, em mới nhớ đến gia đình. Nhưng tiếc là… anh không còn là nơi để em quay về nữa.”

Tôi khép cửa lại.

Bên trong, bố tôi đang ngồi trên ghế, mỉm cười yếu ớt khi thấy tôi bước vào.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ đi.

Không phải vì trả thù…

Mà vì cuối cùng, tôi đã bảo vệ được gia đình thật sự của mình.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img