Tưởng Bị Nhà Ngoại Lừa 4 Tỷ, Đến Khi Đọc Hết Lá Thư Của Vợ Tôi Chết Lặng

Trước khi nhắm mắt lần cuối, Thảo nắm chặt tay tôi, hơi thở yếu dần như ngọn đèn sắp tắt. Căn phòng bệnh viện lúc ấy chỉ còn tiếng máy thở kêu đều đều, lạnh lẽo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Cô nhìn tôi rất lâu, ánh mắt vừa lo lắng vừa như muốn nói điều gì đó mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên. “Anh… trong hộc tủ dưới cùng… có 4 tỷ… đừng để ai lấy…” Câu nói ấy đứt quãng, yếu ớt. Tôi cúi sát xuống, cố nghe từng chữ, nhưng chưa kịp hỏi thêm thì tay cô buông lỏng. Bác sĩ bước vào, kéo tấm màn trắng lại. Mọi thứ kết thúc nhanh đến mức tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Ba ngày sau đám tang, căn nhà nhỏ ở ngoại ô Đồng Nai trở nên im lặng đến đáng sợ. Họ hàng đã về gần hết, chỉ còn lại tôi và bàn thờ mới lập, khói nhang vẫn bay lên mờ ảo. Tôi ngồi lặng trước di ảnh của Thảo. Trong tấm ảnh cưới, cô vẫn cười hiền lành như ngày đầu chúng tôi quen nhau. Nhưng trong đầu tôi lúc ấy chỉ vang lên một câu nói duy nhất: “4 tỷ… trong hộc tủ…” Tim tôi đập dồn dập, vừa tò mò vừa lo lắng. Tôi đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Chiếc tủ gỗ cũ đặt ở góc phòng, nơi Thảo vẫn thường cất giấy tờ quan trọng. Tay tôi run khi kéo ngăn tủ dưới cùng.

Quả thật, bên trong có một túi nylon màu trắng, được gói rất cẩn thận. Tôi kéo nó ra, tim đập nhanh đến mức nghe rõ từng nhịp trong tai. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm và một phong bì dày. Tôi cầm cuốn sổ lên trước. Khi nhìn vào con số bên trong, cả người tôi như chết lặng. 4.000.000.000 đồng. Đúng như lời Thảo nói. Nhưng điều khiến tôi lạnh sống lưng… lại là dòng tên chủ tài khoản. Không phải tên Thảo. Cũng không phải tên tôi. Mà là tên của mẹ vợ — bà Hồng.

Tôi đứng chết lặng giữa phòng, tay siết chặt cuốn sổ đến mức giấy nhăn lại. Mười lăm năm qua, tôi làm việc quần quật bên Nhật, ăn uống tiết kiệm từng đồng, gửi tiền về cho vợ. Thảo luôn nói cô gửi tiết kiệm để lo cho tương lai hai vợ chồng. Vậy mà… tất cả lại đứng tên mẹ cô ấy? Cơn giận dâng lên nghẹn cổ. Tôi cảm thấy mình như bị phản bội, như bị lừa dối suốt bao năm trời. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Thì ra nhà ngoại đã tính toán từ lâu…” Tôi gần như muốn lao ngay sang nhà họ để hỏi cho ra lẽ, để trút hết cơn giận đang sôi lên trong lòng.

Nhưng đúng lúc tôi quay người bước ra cửa, phong bì trong tay bất ngờ rơi xuống nền nhà. Tôi cúi xuống nhặt lên. Bên ngoài có dòng chữ quen thuộc: “Gửi anh — nếu một ngày em không còn nữa.” Đó là nét chữ của Thảo. Tim tôi khựng lại. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Tôi chậm rãi mở phong bì, tay run đến mức phải mất vài giây mới xé được mép giấy. Bên trong là một lá thư viết tay, từng dòng chữ thẳng hàng như được viết rất cẩn thận.

“Anh Tuấn, nếu anh đang đọc lá thư này, có lẽ em đã không còn trên đời nữa. Em biết khi nhìn thấy tên mẹ em trong sổ tiết kiệm, anh sẽ rất giận. Nhưng xin anh hãy đọc hết lá thư này trước khi trách bất kỳ ai. Số tiền đó không phải em giấu anh, cũng không phải mẹ em muốn chiếm đoạt. Thật ra… em buộc phải làm vậy. Nhiều năm trước, khi anh đi làm xa, gia đình em đã gặp chuyện lớn. Mẹ em bị người ta lừa vay tiền với lãi rất cao. Họ đe dọa sẽ làm hại em nếu không trả tiền. Em không dám nói với anh, vì sợ anh lo lắng mà bỏ việc về nước. Em đã dùng tiền anh gửi về để trả dần món nợ đó, và buộc phải đứng tên mẹ em để tránh bị họ phát hiện.”

Tôi đọc đến đây, cơn giận trong lòng bắt đầu chùng xuống, thay vào đó là một cảm giác khó tả. Nhưng khi mắt tôi lướt xuống phần cuối bức thư, tim tôi bỗng đập loạn xạ. Những dòng chữ phía dưới được viết nhỏ hơn, nét bút có phần run rẩy như lúc cô viết rất vội.

“Anh Tuấn… còn một chuyện nữa mà em giấu anh suốt nhiều năm. Thật ra… số tiền 4 tỷ đó không phải tiền anh gửi về. Đó là tiền bảo hiểm nhân thọ của em. Em biết căn bệnh của mình từ hai năm trước, nhưng em không nói với anh. Em sợ anh bỏ hết mọi thứ để về chăm em. Em đã âm thầm mua bảo hiểm, rồi để toàn bộ số tiền đó đứng tên mẹ em, vì em biết… sau khi em mất, anh sẽ nổi giận khi thấy tên người khác. Em muốn anh mở lá thư này trước khi làm điều gì dại dột.”

Tôi nuốt khan, cổ họng khô rát. Nhưng điều khiến tôi chết lặng hoàn toàn… lại là dòng cuối cùng của bức thư.

“Anh Tuấn… nếu anh đọc đến đây, có lẽ anh đã phát hiện ra sự thật. Nhưng điều em sợ nhất… không phải là anh giận gia đình em. Mà là anh sẽ phát hiện ra… người ký hợp đồng bảo hiểm cho em — chính là anh. Em không hề tự mua bảo hiểm. Là anh đã ký… vào ngày em nhập viện lần đầu. Anh đã ký khi bác sĩ nói bệnh em không thể chữa khỏi. Nhưng sau đó… anh đã quên tất cả vì cú tai nạn xe năm ngoái. Anh bị mất một phần ký ức… và em chưa từng dám nhắc lại.”

Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng, tay run đến mức tờ giấy rơi xuống nền nhà. Đầu óc quay cuồng. Những mảnh ký ức mơ hồ từ đâu đó bắt đầu hiện về — hình ảnh bệnh viện, chữ ký của tôi trên một tờ giấy… và gương mặt Thảo lúc ấy, đầy nước mắt.

Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu ra một điều khiến sống lưng lạnh toát.

Người mà tôi giận dữ suốt từ nãy đến giờ… không phải ai khác.

Mà chính là tôi.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img