“Suýt làm p;h;o’ vì túng q.u;ẫ.n… ai ngờ đêm đó lại đổi cả cuộc đời”

Năm đó tôi là sinh viên năm hai, sống ở một thành phố xa nhà. Đó cũng là khoảng thời gian tệ nhất trong đời tôi.

Gia đình tôi vỡ nợ. Bố gặp tai nạn nằm một chỗ, mẹ thì bệnh liên miên. Còn tôi… vừa thiếu tiền, vừa mang bệnh thiếu máu, người lúc nào cũng mệt mỏi, đầu óc quay cuồng. Có những ngày tôi không đủ sức đến lớp.

Đỉnh điểm là hôm tôi vừa đi hiến máu về, người lâng lâng, túi chỉ còn vài chục nghìn. Tôi ngồi ở bến xe, nhìn dòng người qua lại… rồi bật khóc.

Lúc đó, tôi nghĩ thật tiêu cực:
“Nếu có ai trả giá đủ cao… chắc mình cũng đi theo luôn…”

Đúng lúc đó, một người đàn ông chạy xe ngang qua, dừng lại. Nhìn ông ấy lúc đó khá xuề xòa, quần áo không chỉnh tề, tóc tai rối bời. Ông hỏi tôi rất bình thường:

“Đi đâu không? Đi chơi không?”

Tôi chẳng hiểu sao lại gật đầu.

Chúng tôi đi thật. Vào một homestay nhỏ. Và mọi chuyện… cũng diễn ra như bạn nghĩ.

Đêm đó tôi mệt đến mức chỉ muốn ngủ. Trong đầu vẫn còn lởn vởn suy nghĩ:
“Sáng mai phải đòi tiền…”

Nhưng sáng hôm sau…

Tôi tỉnh dậy và thấy một người đàn ông hoàn toàn khác.
Anh ta gọn gàng, sạch sẽ, đang ngồi trước laptop làm việc. Nhìn… rất đàng hoàng.

Tôi đứng hình mất vài giây.

Anh quay lại, rất tự nhiên:
“Dậy rồi à? Đi ăn sáng nhé, anh đưa em đi học.”

Tôi kiểu: Ủa? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tôi còn chưa kịp hiểu thì anh nói một câu khiến tôi sốc:

“Hay là… cưới anh nhé. Anh lo cho em.”

Tôi tưởng anh đùa. Nhưng không.

Mọi thứ sau đó diễn ra nhanh đến mức chính tôi cũng không tin nổi.

Chúng tôi tìm hiểu, rồi kết hôn thật. Bây giờ con tôi đã 5 tuổi.

Nhiều năm sau, tôi vẫn hỏi anh:
“Sao ngày đó anh lại làm vậy?”

Anh chỉ cười:
“Hôm đó thấy em ngồi khóc thảm quá. Anh nghĩ nếu không kéo em dậy thì em sẽ tự đẩy mình xuống vực mất. Với lại… em ngủ mà vẫn khóc, anh thấy tội nên… chịu trách nhiệm luôn.”

Nghe thì vô lý, nhưng lại là thật.

Sau này tôi mới biết, anh là người có điều kiện. Anh giúp gia đình tôi trả nợ, tìm bác sĩ chữa bệnh cho mẹ, và để tôi học xong đại học.

Ở bên anh, tôi luôn được cười. Anh có chút ngốc nghếch, nhưng lại ấm áp theo cách rất riêng.

Đôi khi tôi nghĩ…
Nếu hôm đó không gặp anh, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.


“Đúng là có những lúc tưởng như rơi xuống đáy… nhưng chỉ cần gặp đúng người, họ có thể kéo mình trở lại.”

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img