Ám ảnh chuyện mẹ liên tục đổi người tình, tôi chỉ muốn sống cô độc cả đời

Ám ảnh chuyện mẹ liên tục đổi người tình, tôi chỉ muốn sống cô độc cả đời
Tôi ngồi trong căn biệt thự xa hoa, nơi mà mỗi viên gạch đều được lát bằng mồ hôi và sự nhạy bén thương trường của mẹ tôi. Trong mắt người đời, mẹ là một nữ cường nhân huyền thoại, một mình chèo lái doanh nghiệp, chu cấp cho cả dòng họ ở quê, khiến những kẻ từng miệt thị nhà ngoại tôi giờ đây phải khúm núm cúi đầu. Nhưng với tôi, mẹ là một nỗi kinh hoàng thầm lặng. Tôi – đứa con gái hoàn hảo luôn đứng đầu lớp, không bao giờ cãi lời – thực chất chỉ là một “hình nộm” được nhồi nhét đầy sự giả tạo. Tôi giấu mẹ những hơi thuốc lá nồng nặc trong đêm, giấu cả những đơn thuốc điều trị trầm cảm kéo dài, chỉ để đổi lấy sự yên bình giả tạo trong ngôi nhà này.

Nỗi ám ảnh của tôi không đến từ việc mẹ ly hôn, mà đến từ danh sách những “người tình ngắn hạn” dài dằng dặc của bà. Mẹ không bao giờ chọn sự ổn định. Mỗi tháng, hoặc đôi khi chỉ vài tuần, lại có một người đàn ông mới xuất hiện, từ những gã doanh nhân bóng bẩy đến những gã trai trẻ khao khát tiền bạc. Bà ngoại tôi từng khóc lóc van xin, tôi cũng từng quỳ xuống cầu khẩn mẹ hãy tìm một người tử tế mà gắn bó lâu dài để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho gia đình. Nhưng mẹ chỉ cười nhạt, ánh mắt sắt lạnh bảo rằng bà xứng đáng được hưởng thụ sau những năm tháng thanh xuân vất vả.

Kịch tính bùng nổ vào đêm kỷ niệm 20 năm thành lập công ty. Mẹ rạng rỡ trên sân khấu trong bộ váy kim sa, tự tin tuyên bố mình là người phụ nữ độc thân hạnh phúc, là hình mẫu cho sự tự lập. Nhưng ngay khi buổi tiệc kết thúc, tôi vô tình chứng kiến mẹ đang âu yếm một gã trai chỉ hơn tôi vài tuổi ngay trong phòng nghỉ. Điều kinh tởm hơn cả, gã đó chính là vị hôn phu hụt của chị họ tôi – người mà mẹ vừa hứa sẽ “nâng đỡ sự nghiệp”. Sự đạo đức giả ấy như một nhát dao chí mạng đâm vào lòng kiêu hãnh của tôi. Tôi nhận ra, tất cả tiền bạc, sự hào nhoáng và lòng từ thiện mà mẹ phô trương chỉ là lớp phấn son rẻ tiền che đậy một tâm hồn đói khát và lệch lạc.

Sự khinh bỉ lên đến đỉnh điểm khiến tôi đưa ra một quyết định tàn khốc. Thay vì tiếp tục làm đứa con ngoan, tôi âm thầm thu gom toàn bộ bằng chứng về lối sống thác loạn và những giao dịch tài chính mờ ám của mẹ với các nhân tình. Tôi đã tích lũy một khối tài sản riêng từ những năm đại học nhờ sự nhạy bén được di truyền từ chính người đàn bà tôi căm ghét. Tôi chuẩn bị cho mình một tương lai “cô độc hoàng kim” – nơi không có đàn ông, không có sự phản bội, chỉ có tiền bạc và những buổi trị liệu tâm lý để tẩy rửa ký ức.

Cái kết đến vào một buổi chiều ráng đỏ. Tôi đặt lên bàn làm việc của mẹ một xấp tài liệu cùng tấm vé bay một chiều. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, không còn sợ hãi:

“Con sẽ đi, và bí mật này sẽ chết theo con nếu mẹ để con yên. Từ nay về sau, mẹ cứ việc chìm đắm trong những gã đàn ông của mẹ, còn con sẽ sống như một bà cô già độc thân trong viện dưỡng lão. Chúng ta nợ nhau sự sống, nhưng tuyệt đối không nợ nhau tình thương.”

Mẹ tôi ngã quỵ xuống sàn, lớp vỏ bọc “nữ hoàng” nứt toác, lộ ra một người đàn bà già nua, cô độc đến tội nghiệp giữa đống tài sản kếch xù. Tôi bước ra khỏi biệt thự , không một lần ngoảnh lại. Tôi chọn sống một mình trong một căn hộ nhỏ kín đáo ở vùng ngoại ô xa lạ, nơi không ai biết tôi là ai. Mỗi ngày, tôi đi nhà thờ, làm từ thiện và đối diện với bốn bức tường trắng toát. Tôi đã đạt được mục tiêu của mình: một cuộc sống không có bóng dáng đàn ông, không có sự lừa dối, nhưng cái giá phải trả là một trái tim đã hoàn toàn hóa đá. Tôi thà chết trong sự cô độc thanh cao còn hơn sống trong sự nhơ nhớp của “tình yêu” mà mẹ đã gieo rắc vào đời tôi.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img