Vợ ứng xử kém trước mặt đồng nghiệp, tôi muối mặt chỉ muốn bỏ về ngay

Vợ ứng xử kém trước mặt đồng nghiệp, tôi muối mặt chỉ muốn bỏ về ngay

Tôi và Mai từng có một tình yêu sinh viên đẹp như mơ, nơi cả hai cùng thề non hẹn biển sẽ thoát khỏi cái nghèo. Khi đó, tôi nhịn ăn nhịn mặc để đóng học phí cho em, để em không phải mặc cảm với bạn bè. Nhưng có lẽ, lòng tốt của tôi đã nuôi dưỡng nên một con quái vật của sự ích kỷ mà tôi không hề hay biết. Sau khi kết hôn, chúng tôi ra ở riêng, tách biệt khỏi sự nhòm ngó của họ hàng. Tôi trở thành một công chức mẫn cán, còn Mai chấp nhận làm công việc lao động phổ thông tại một xưởng may. Mọi thứ bắt đầu rạn nứt khi Mai bắt đầu coi sự hy sinh của tôi là nghĩa vụ hiển nhiên, còn tôi dần mệt mỏi với những lời đe dọa ly hôn mỗi khi cơm không lành canh không ngọt.

Đỉnh điểm của tấn bi kịch nổ ra vào buổi tiệc tri ân của cơ quan tôi tổ chức tại một khách sạn sang trọng. Hôm đó, tôi bí mật dùng khoản tiền thưởng tích góp suốt hai năm để trả dứt điểm món nợ cho người bạn thân đã từng cứu giúp gia đình tôi lúc hoạn nạn. Tôi không nói với Mai, vì tôi thừa biết nếu hỏi, em sẽ gào lên đòi dùng số tiền đó để mua sắm hoặc gửi về cho mẹ đẻ em – người vốn dĩ đã tiêu tốn của tôi không ít tiền của suốt 5 năm qua.

Khi buổi tiệc đang ở giai đoạn trang trọng nhất, giữa những lời chúc tụng của lãnh đạo và đồng nghiệp, Mai xuất hiện như một bóng ma. Em không mặc bộ váy lịch thiệp tôi đã mua, mà diện bộ quần áo lấm lem bụi xưởng, khuôn mặt hằm hằm sát khí. Trước mặt sếp tổng và toàn bộ phòng ban, Mai giật phắt ly rượu trên tay tôi, hất thẳng vào mặt tôi trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người. Em gào lên bằng giọng chát chúa:

“Đồ hèn! Anh lấy tiền mồ hôi nước mắt của mẹ con tôi để đem đi bao gái, đi trả nợ cho những lũ bạn nhậu của anh à? Anh tưởng anh làm nhà nước thì anh là ông tướng trong nhà sao?”

Tôi đứng sững sờ, rượu vang đỏ chảy ròng ròng trên mặt như máu. Sự nhục nhã lên đến đỉnh điểm khi Mai bắt đầu kể lể chi tiết về việc tôi “bất lực” thế nào trong việc quản lý tài chính, về việc tôi không bằng một góc của người yêu cũ của em. Đồng nghiệp tôi xì xào, ánh mắt đầy sự khinh bỉ lẫn thương hại. Mai còn tuyên bố giữa đám đông rằng sẽ mang con đi biệt tích, để tôi “sống một mình với cái danh dự rách nát này”.

Sự việc chưa dừng lại ở đó. Một tuần sau khi Mai đưa con về nhà ngoại, tôi sống trong địa ngục của sự cô độc và điều tiếng tại cơ quan. Tôi đã định đi xin lỗi để đón con về, nhưng một cuộc điện thoại từ người quen đã khiến tôi chết lặng. Hóa ra, lý do Mai hằn học về việc tôi trả nợ là vì em đang bí mật thế chấp sổ đỏ của căn nhà chúng tôi đang ở để lấy tiền cho người em trai chơi bời, lêu lổng. Mọi sự ưu tiên cho nhà ngoại bấy lâu nay thực chất là một cái bẫy tài chính để bòn rút tôi sạch sành sanh.

Cái kết diễn ra vào một buổi chiều mưa tầm tã. Tôi không đi xin lỗi như Mai mong đợi. Thay vào đó, tôi gửi một bản hồ sơ bao gồm bằng chứng về việc em tự ý thế chấp tài sản chung và đơn ly hôn đơn phương đến tận tay em. Khi Mai nhận được thư, em gọi điện gào khóc, dùng đứa con để uy hiếp nhưng tôi đã lạnh lùng cúp máy. Tôi quyết định nộp đơn xin thuyên chuyển công tác đến một vùng biên giới xa xôi, rời bỏ sự nghiệp đang thăng tiến để tìm lại chính mình.

Ngày tôi ra sân bay, Mai dẫn con đến chặn đường, quỳ sụp xuống van xin sự tha thứ, hy vọng tôi sẽ gánh vác hộ khoản nợ khổng lồ đang bủa vây em. Tôi chỉ nhìn đứa con lần cuối với đôi mắt rưng rưng, rồi bước thẳng qua họ. Sự bao dung của tôi đã cạn kiệt. Tôi để lại cho Mai ngôi nhà đang bị ngân hàng phát mãi và một thực tế phũ phàng: Khi sự tôn trọng đã bị chính tay người vợ chà đạp trước mặt cả thế giới, thì tình yêu chỉ còn là một đống tro tàn vô giá trị. Tôi chọn tự do, dù đó là sự tự do trong cô độc và trắng tay.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img