Phát hiện chồng nhắn tin với gái gọi, người vợ sốc khi nghe lý do: “chỉ hỏi giá cho biết”

Phát hiện chồng nhắn tin với gái gọi, người vợ sốc khi nghe lý do: “chỉ hỏi giá cho biết”

Tôi tên Minh, 32 tuổi, cái tuổi mà người ta ngỡ rằng cuộc hôn nhân tám năm với Hoàng sẽ là một pháo đài kiên cố. Tôi làm kế toán, những con số khô khan dạy tôi rằng $1 + 1$ phải bằng $2$, nhưng trong cuộc hôn nhân này, phép tính của tôi luôn dư ra một “ẩn số” đầy ám ảnh.

Hoàng hơn tôi ba tuổi, là một doanh nhân sắc sảo. Trong mắt họ hàng, chúng tôi là cặp đôi kiểu mẫu. Nhưng sâu bên trong pháo đài đó, tôi đang chết dần trong những nghi hoặc. Mọi chuyện bắt đầu từ những thông báo đẩy hiện lên trên màn hình điện thoại của anh lúc nửa đêm.

Lần đầu tiên tôi thấy anh nhắn tin cho một tài khoản có ảnh đại diện là một cô gái ăn mặc hở hang, nội dung chỉ vỏn vẹn: “Giá bao nhiêu em? Có đi tour không?”. Tim tôi như rụng khỏi lồng ngực. Khi tôi chất vấn, anh thản nhiên vứt điện thoại xuống sofa, cười nhạt:

“Anh nhắn vui thôi, mấy thằng bạn trong hội kinh doanh thách nhau hỏi giá xem đứa nào ‘chảnh’ hơn. Em nghĩ anh rảnh đến mức đi làm mấy chuyện đó thật à? Nhìn anh xem, anh thiếu gì?”

Lần đó, tôi tin. Hoặc đúng hơn là tôi buộc mình phải tin để giữ lấy cái vỏ bọc yên ấm. Nhưng lần thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư… kịch bản vẫn lặp lại. Những tin nhắn hỏi giá, hỏi thời gian, hỏi địa chỉ, rồi… im bặt. Không có biên lai khách sạn, không có cuộc gọi thoại dài dằng dặc, chỉ có những đoạn hội thoại lửng lơ như những phiên chợ dang dở.

Sự tra tấn tinh thần này còn đáng sợ hơn cả việc bắt quả tang tại trận. Tôi rơi vào một mê cung của sự tưởng tượng. Đang đứng bếp xào rau, mùi tỏi thơm lừng bỗng biến thành mùi nước hoa rẻ tiền của những cô gái kia. Đang lướt điện thoại thấy một clip hài, nụ cười của tôi vụt tắt khi nghĩ đến cảnh Hoàng đang dùng ngón tay đó – ngón tay vừa vuốt tóc tôi – để gõ những dòng chữ hỏi mua thân xác.

Tôi không còn gào thét. Tôi chọn cách im lặng. Tôi vẫn là người vợ hiền, vẫn chuẩn bị áo sơ mi phẳng phiu cho chồng, vẫn chu toàn việc đối nội đối ngoại. Nhưng bên trong tôi, một hố đen đang nuốt chửng mọi cảm xúc. Tôi thấy mình như một con rối trong vở kịch của chính mình.

Một buổi chiều thứ Sáu, Hoàng bảo đi tiếp khách muộn. Lý trí tôi gào lên rằng đây chỉ là một chuyến “hỏi giá” khác, nhưng linh cảm của một kế toán viên sành sỏi về những con số bất thường bảo tôi rằng: Hôm nay, ẩn số sẽ được giải.

Tôi không đi đánh ghen. Tôi dùng một phần mềm định vị mà tôi đã bí mật cài vào điện thoại anh từ một tháng trước – thứ mà tôi từng tự hứa sẽ không bao giờ dùng đến vì lòng tự trọng. Chấm đỏ dừng lại tại một khách sạn hạng sang nằm sâu trong một con phố yên tĩnh. Tôi lái xe đến đó, tay run cầm cập nhưng đôi mắt lạnh băng.

Tôi ngồi ở sảnh khách sạn, gọi một ly cà phê đắng ngắt. Một tiếng sau, Hoàng bước ra. Anh không đi một mình. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ măng, trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mặc chiếc váy đỏ bó sát. Họ không đi vào thang máy lên phòng, họ đi ra phía sau khu vườn của khách sạn – nơi có một quán bar ngoài trời.

Tôi lặng lẽ bám theo. Họ ngồi xuống, nhưng không có sự thân mật nào. Hoàng rút ra một xấp tiền, đẩy về phía cô gái và nói, giọng đủ để tôi nghe thấy:

“Cảm ơn em đã phối hợp. Cứ nhắn lại cho anh đúng kịch bản đó. Vợ anh bắt đầu nghi ngờ rồi, anh cần em làm chứng rằng anh chỉ ‘hỏi’ chứ chưa bao giờ ‘mua’. Cứ bảo anh là gã điên hay đi trêu gái là được.”

Cô gái cười khúc khích, đếm tiền: “Anh đúng là kỳ công. Để lừa một người vợ tin mình chung thủy mà anh phải chi bộn tiền cho ‘dịch vụ giả’ này sao?”

Hoàng nhấp ngụm rượu, ánh mắt lộ vẻ đắc thắng: “Cô ấy là kế toán, chỉ tin vào bằng chứng. Chừng nào chưa thấy anh trên giường với ai, cô ấy vẫn sẽ ở đó hầu hạ cái nhà này.”

Máu trong người tôi như đông cứng lại, rồi sôi lên sùng sục. Hóa ra, những đoạn tin nhắn “dừng ngang” mà tôi thấy không phải là sự kìm lòng của một người đàn ông lương thiện, mà là một chiến dịch truyền thông bẩn để thao túng tâm lý tôi. Anh ta muốn tôi sống trong sự nghi ngờ vừa đủ để đau khổ, nhưng không đủ để rời đi. Anh ta biến tôi thành một kẻ hoang tưởng để anh ta nắm quyền kiểm soát.

Tôi bước thẳng đến bàn của họ. Hoàng đánh rơi ly rượu, mảnh thủy tinh vỡ tan tành dưới sàn – giống như tám năm thanh xuân của tôi.

“Anh không cần phải thuê diễn viên nữa đâu,” tôi nói, giọng bình thản đến lạ lùng. “Bởi vì từ giây phút này, giá của anh trong mắt tôi là con số không tròn trĩnh.”

Tôi lấy từ trong túi xách ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn – thứ mà tôi luôn mang theo như một lá bùa hộ mệnh cho lòng tự trọng cuối cùng. Tôi đặt nó lên đống tiền trên bàn.

Đêm đó, tôi không khóc. Khi lái xe trên đường phố vắng người, tôi hạ cửa kính để gió thốc vào mặt. Cảm giác nghẹn đắng suốt bao năm qua đột ngột tan biến. Tôi nhận ra rằng, người làm mình đau có thể là kẻ khác, nhưng người quyết định chấm dứt nỗi đau đó chỉ có thể là chính mình. Tôi 32 tuổi, và cuộc đời tôi bây giờ mới thực sự bắt đầu, không có những phiên chợ hỏi giá, và chắc chắn không có Hoàng.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img