Nhiều đêm vợ lén chat với bạn thân khác giới, chồng phát hiện sự thật bất ngờ
Đêm. Kim đồng hồ nhích dần sang con số một, nhưng ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại vẫn hắt lên khuôn mặt vợ tôi — Lan. Cô ấy nằm nghiêng, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, thỉnh thoảng lại mỉm cười một cách vô thức. Đó không phải là nụ cười dành cho tôi, người chồng danh chính ngôn thuận đang nằm ngay bên cạnh, mà là dành cho một gã đàn ông khác ở đầu dây bên kia.
Tôi là Minh, 38 tuổi, một công chức mẫn cán. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn dĩ là hình mẫu trong mắt bạn bè: ổn định, tương xứng và nhẹ nhàng. Lan đẹp, vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ tri thức, giao tiếp khéo léo đến mức cả dòng họ nhà tôi đều tự hào vì có cô con dâu như thế. Nhưng gần một năm nay, giữa chúng tôi xuất hiện một “bóng ma” mang tên “bạn thân khác giới”.
Hắn ta tên Quân. Quân không phải hạng người tầm thường, hắn có địa vị, có quyền lực và quan trọng nhất, hắn có một quá khứ gắn bó với vợ tôi từ thời đại học mà tôi không bao giờ có thể chen chân vào. Lan luôn khẳng định: “Anh Quân chỉ là bạn tâm giao. Nếu có gì thì chúng em đã đến với nhau từ mười mấy năm trước rồi, chẳng đợi đến lúc em gặp anh.” Nghe thì thật hợp lý, nhưng có người chồng nào lại cảm thấy an lòng khi vợ mình đem những trăn trở, những quan điểm xã hội, hay cả những chuyện cơ quan nhỏ nhặt nhất kể cho một gã đàn ông khác vào lúc nửa đêm, thay vì nói với chồng?
Sự việc bắt đầu leo thang thành một vở kịch drama đầy nghẹt thở khi tôi quyết định không đóng vai “người chồng hiền lành” nữa. Đêm đó, tôi giả vờ ngủ say, hơi thở đều đặn. Lan lại cầm điện thoại lên. Qua khe mắt khép hờ, tôi thấy cô ấy gõ liên tục. Tôi đột ngột ngồi dậy, chộp lấy chiếc điện thoại trước khi cô ấy kịp khóa màn hình.
Lan hốt hoảng, mặt cắt không còn giọt máu: “Anh làm gì vậy? Trả cho em!”
Tôi không trả. Tôi nhìn vào dòng tin nhắn cuối cùng Quân gửi: “Hôm nay mặc chiếc váy xanh đó trông em rất ổn, nhưng anh vẫn thích em của ngày xưa hơn, tự nhiên và thuộc về riêng anh.”
Máu trong người tôi sôi lên. Đây là “vấn đề xã hội” mà họ vẫn thường nói sao? Tôi gằn giọng: “Thuộc về riêng hắn? Lan, em giải thích thế nào đây?” Cô ấy bật khóc, bắt đầu bài ca cũ rằng đó chỉ là lời nói đùa của một người bạn cũ, rằng tôi quá đa nghi và đang bóp nghẹt sự tự do của cô ấy. Đêm đó, chúng tôi cãi nhau kịch liệt nhất kể từ khi cưới. Lan bỏ sang phòng làm việc khóa trái cửa.
Nhưng đỉnh điểm của cú sốc không dừng lại ở đó. Một tuần sau, cơ quan tôi tổ chức một buổi tiệc giao lưu kín tại một khu nghỉ dưỡng ngoại ô. Vì là khách mời đột xuất nên tôi không báo cho vợ. Khi đang đứng ở ban công tầng hai, tôi sững sờ khi thấy một chiếc xe sang trọng đỗ lại ở sảnh. Người bước xuống là Quân, và người bước ra từ ghế phụ không ai khác chính là Lan — vợ tôi.
Họ không vào sảnh chính mà đi vòng ra phía khu vực vườn treo phía sau. Tôi bám theo, tim đập nhanh đến mức tưởng như lồng ngực sắp vỡ tung. Trong ánh đèn vàng mờ ảo của khu vườn, họ đứng sát bên nhau. Không có nụ hôn nào, không có hành động ân ái xác thịt nào, nhưng cái cách Quân đưa tay vén lọn tóc mây trên trán vợ tôi, và cái cách Lan tựa nhẹ đầu vào vai hắn, lại khiến tôi đau đớn hơn cả việc bắt quả tang họ trên giường.
“Em mệt mỏi quá, Quân ạ. Anh ấy không hiểu em, chỉ biết đến những báo cáo và những quy chuẩn cứng nhắc,” tiếng Lan nức nở. Quân vỗ nhẹ vào lưng cô ấy, giọng trầm thấp: “Anh vẫn ở đây, vẫn là nơi bình yên nhất để em trốn chạy, dù chỉ là vài giờ đồng hồ.”
Tôi không thể kiềm chế thêm được nữa. Tôi bước ra từ bóng tối, vỗ tay chậm rãi: “Màn kịch ‘tâm giao’ hay đấy! Ngoại tình tư tưởng thì không gọi là ngoại tình sao?”
Lan rú lên một tiếng kinh hãi khi thấy tôi. Quân sững sờ trong giây lát rồi nhanh chóng lấy lại vẻ đạo mạo: “Anh Minh, anh hiểu lầm rồi. Lan chỉ đang gặp áp lực…”
Tôi cắt ngang bằng một cú đấm thẳng vào mặt hắn. Máu mũi hắn chảy ra, Lan lao vào ôm lấy Quân, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm phẫn: “Anh là đồ vũ phu! Chúng tôi chẳng làm gì sai cả! Chúng tôi chỉ nói chuyện, chỉ thấu hiểu nhau. Anh mới là người đẩy em về phía anh ấy!”
Câu nói đó như một nhát dao chí mạng. Hóa ra, trong mắt vợ tôi, việc họ duy trì một mối quan hệ mập mờ, chia sẻ những rung cảm sâu kín nhất của tâm hồn mà không cần đến tình dục, lại được cô ấy coi là sự “thuần khiết”. Còn tôi, người cùng cô ấy xây dựng mái ấm, lại chỉ là kẻ xa lạ chung giường.
Tôi đứng lặng đi giữa khu vườn lộng gió, nhìn người vợ mình từng hết mực trân trọng đang che chở cho một gã đàn ông khác. Sự tự tôn của một người chồng không cho phép tôi van xin hay tranh cãi thêm bất cứ lời nào nữa.
Ngày hôm sau, tôi đặt đơn ly hôn lên bàn trang điểm — nơi Lan vẫn thường soi bóng mình để sửa soạn đi gặp “bạn thân”. Lan không ký ngay, cô ấy xin lỗi, cô ấy thề thốt sẽ cắt đứt liên lạc. Nhưng tôi biết, vết nứt này không bao giờ có thể hàn gắn. Mỗi khi nhìn thấy cô ấy cầm điện thoại, tôi sẽ lại nhớ đến ánh mắt cô ấy nhìn Quân trong khu vườn đêm đó.
Cái kết cuối cùng không có sự tha thứ hay quay đầu nào cả. Tôi dọn ra khỏi căn nhà chung ngay trong tuần đó. Lan sau một thời gian dài nỗ lực níu kéo không thành, cuối cùng cũng đã ký đơn. Một năm sau, tôi nghe nói Lan và Quân cũng chẳng đến được với nhau. Hóa ra, khi không còn tư cách là “bạn thân khác giới” để trốn chạy khỏi thực tại, khi đối mặt với thực tế trần trụi của cuộc sống hằng ngày, cái gọi là “tâm giao” giữa họ cũng nhanh chóng tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Tôi đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn dòng người hối hả. Tôi đã mất đi một người vợ, nhưng tôi đã tìm lại được chính mình. Trong tình yêu, đôi khi sự phản bội đau đớn nhất không nằm ở thể xác, mà nằm ở chỗ người ta trao trái tim mình cho kẻ khác, nhưng lại vẫn đòi hỏi sự bao dung từ người ở cạnh bên. Tôi đã đóng lại cánh cửa của quá khứ, vĩnh viễn không bao giờ để bất kỳ “bạn thân” nào bước vào cuộc đời mình một lần nữa.



