Tôi sụp đổ khi chồng thừa nhận có con với người phụ nữ khác… và cái tên ấy

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, kịch bản nghiệt ngã nhất của những bộ phim tâm lý dài tập lại vận vào đúng cuộc đời mình. Tôi, một người phụ nữ được trời phú cho nhan sắc mà bạn bè hay ví von là “vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết”, từng tự hào vì có trong tay tất cả: một sự nghiệp ổn định, một cô con gái xinh xắn và người chồng “vàng mười” trong mắt thiên hạ.
Nam – chồng tôi – không phải đại gia, cũng chẳng phải nam thần. Anh hiền lành, cục mịch và luôn dành cho tôi sự dịu dàng tuyệt đối. Mẹ tôi từng bảo: “Đàn ông đẹp mã, lắm tiền thường đa đoan. Lấy người tử tế như Nam, con cả đời bình yên”. Tôi đã tin vào điều đó suốt 6 năm chung sống, cho đến khi thực tại vỡ nát thành từng mảnh găm thẳng vào tim.
Và người cầm mảnh vỡ đó đâm tôi, lại là Uyên – cô bạn thân chí cốt từ thời đại học. Uyên không đẹp sắc sảo, nhưng cô ấy có một sức hút kỳ lạ từ vẻ ngoài cá tính và sự thấu hiểu tâm lý đàn ông. Uyên đã chứng kiến mọi thăng trầm của tôi, từ lúc tôi mang thai cho đến khi sinh nở. Những ngày Nam bận rộn với công trình, Uyên là người đưa tôi đi khám, chăm sóc tôi trong phòng hậu sản. Con gái tôi quấn quýt Uyên, gọi cô ấy là “mẹ Uyên” với tất cả sự ngây thơ.
Tôi chưa bao giờ đề phòng Uyên. Làm sao có thể đề phòng người đã cùng mình đi qua những năm tháng thanh xuân, người mà tôi tin tưởng đến mức sẵn sàng giao chìa khóa nhà?
Sự việc vỡ lở vào một đêm mưa tầm tã. Tôi đang thiu thiu ngủ thì chợt tỉnh giấc vì tiếng động lạ phát ra từ phòng làm việc ở tầng trên. Nghĩ là trộm, tôi rón rén bước lên, tim đập thình thịch. Nhưng cánh cửa phòng hé mở, thứ âm thanh lọt ra còn kinh khủng hơn bất kỳ tên trộm nào.
“Anh đã bảo rồi, đứa bé này không nên tồn tại. Nó sẽ phá hỏng tất cả!”, giọng Nam gầm lên đầy u uất nhưng vẫn cố ghì nhỏ lại.
“Nhưng bác sĩ nói đây là cơ hội cuối cùng của em! Em đã phá thai quá nhiều lần trước đây, nếu lần này bỏ đi, em sẽ mất quyền làm mẹ mãi mãi. Anh định tuyệt tình thế sao Nam?”, tiếng Uyên nghẹn ngào, nức nở.
Tôi đứng chôn chân ngoài cửa, toàn thân lạnh toát như rơi xuống hố băng. “Đứa bé nào? Cơ hội cuối cùng nào?”. Tôi đẩy mạnh cửa, ánh đèn bàn lờ mờ hắt lên gương mặt hốt hoảng đến mức biến dạng của chồng tôi.
“Đứa bé đó… là của ai?”, tôi nghe giọng mình thốt ra như từ một cõi xa xăm nào đó.
Cả căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Nam quỳ sụp xuống chân tôi, miệng lắp bắp không thành lời. Uyên từ góc tối bước ra, gương mặt phờ phạc, không còn chút phấn son kiêu kỳ hằng ngày. Cô ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng không có lấy một tia hối lỗi mà chỉ đầy sự khẩn cầu ích kỷ.
Hóa ra, những buổi tối tôi rủ Uyên sang nấu ăn, những chuyến dã ngoại gia đình mà tôi vô tư để họ cùng nhau chuẩn bị đồ đạc, chính là cơ hội để họ nảy sinh thứ tình cảm tội lỗi đó. Nam thú nhận trong tiếng nấc rằng đó là “phút yếu lòng”, rằng họ đã định dừng lại từ lâu nhưng cái thai đột ngột xuất hiện đã đảo lộn tất cả.
Tôi không khóc, vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn của nước mắt. Sáng hôm sau, Uyên lại đến nhà tôi. Cô ta ngồi bệt xuống sàn, ôm lấy chân tôi: “Tớ sai rồi, tớ xin lỗi. Nhưng tớ không thể giết đứa con này. Cậu có thể hận tớ, có thể đánh tớ, nhưng xin cậu hãy để đứa bé được sinh ra”.
Cảnh tượng đó thật nực cười. Một người phụ nữ cướp chồng bạn, lại cầu xin sự bao dung của người vợ để được nuôi dưỡng mầm mống phản bội. Nam đứng bên cạnh, thuốc lá đỏ rực trên môi, im lặng như một cái xác không hồn. Sự tử tế, đàng hoàng của anh ta ngày nào giờ đây trở thành một sự hèn nhát ghê tởm.
Tôi nhìn họ, rồi nhìn tấm ảnh gia đình treo trên tường. Con gái tôi đang ngủ say ở phòng bên, nó đâu biết rằng “mẹ Uyên” mà nó yêu quý đang xé nát mái ấm của nó. Một sự dứt khoát lạnh lùng bỗng trỗi dậy trong tôi. Tôi không phải là nữ chính trong những bộ phim ngôn tình sẵn sàng bao dung cho kẻ phản bội.
“Hai người muốn có con với nhau chứ gì? Được, tôi tác thành”, tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy sợ.
Tôi ly hôn nhanh chóng. Tôi không đòi hỏi chia tài sản quá nhiều, tôi chỉ cần quyền nuôi con và sự sạch sẽ trong tâm hồn. Nhiều người bảo tôi dại, bảo tôi phải làm cho họ “sống dở chết dở”, phải khiến họ mất mặt với đời. Nhưng tôi hiểu, sự trả thù đau đớn nhất chính là sự phớt lờ. Tôi cắt đứt mọi liên lạc, chuyển nhà, đổi số điện thoại và chặn đứng mọi thông tin về họ.
Một năm sau, qua một người bạn cũ, tôi vô tình nghe được tin tức về họ. Kịch hay không nằm ở lúc bắt đầu, mà ở lúc thực tế phũ phàng ập đến. Nam và Uyên không đến được với nhau. Đứa bé sinh ra, nhưng những ám ảnh về sự tội lỗi và sự khinh miệt của xã hội khiến họ không thể nhìn mặt nhau mà sống hạnh phúc. Nam mất đi sự nghiệp vì tai tiếng, Uyên thì sống trong sự dằn vặt khi đứa con càng lớn càng giống người đàn ông mà cô ta đã cướp đi từ bạn mình.
Còn tôi, tôi của hiện tại đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nhìn con gái vui đùa dưới nắng. Tôi vẫn đẹp, thậm chí còn mặn mà hơn. Tôi đã học được rằng, khi một khối u ác tính xuất hiện, cách tốt nhất không phải là cố gắng chữa trị nó, mà là cắt bỏ hoàn toàn để cơ thể được hồi sinh. Sự tử tế của Nam hay tình bạn của Uyên chỉ là lớp vỏ bọc giả tạo, và tôi thực sự nhẹ lòng vì đã không còn phải sống trong căn nhà xây trên những lời nói dối đó nữa. Kết thúc của họ là sự dằn vặt cả đời, còn kết thúc của tôi chính là sự bắt đầu của một cuộc đời tự do.



