Vợ đi dự cưới bạn thân khác giới 3 ngày, tôi mất ngủ vì nghi ngờ

Vợ đi dự cưới bạn thân khác giới 3 ngày, tôi mất ngủ vì nghi ngờ

Chúng tôi đã bên nhau 7 năm, một quãng thời gian đủ dài để sự tin tưởng trở thành hơi thở. Tôi chưa bao giờ là gã chồng hay ghen, cũng không thích trò kiểm soát điện thoại hay chất vấn giờ giấc. Nhưng niềm tin ấy bắt đầu rạn nứt như một tấm kính bị ném đá vào cái ngày Lan thông báo về chuyến đi dự đám cưới người bạn thân cũ.

Người bạn đó là Quân – kẻ từng đơn phương Lan suốt những năm tháng thanh xuân ngồi chung ghế nhà trường. Lan kể, ngày xưa họ thân thiết đến mức “người ta cứ tưởng là một đôi”, nhưng cô ấy chỉ coi Quân là bạn. Hai năm trước, họ tình cờ kết nối lại sau một buổi họp lớp. Quân giờ là một doanh nhân thành đạt, sở hữu công ty riêng và vẻ ngoài lịch lãm của kẻ có tiền.

Mọi chuyện bắt đầu trở nên kỳ quặc khi Lan thông báo chuyến đi kéo dài tới 3 ngày 2 đêm tại một thành phố biển xa xôi.

“Đi đám cưới gì mà tận 3 ngày?” – Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản. Lan trả lời bằng giọng điệu không thể tự nhiên hơn: “Quân nó bao trọn gói vé máy bay khứ hồi và khách sạn 5 sao sát biển cho nhóm bạn thân. Nó giàu mà, muốn mời anh em vào chơi sớm để phụ giúp chuẩn bị lễ cưới. Vả lại, gia đình em với nhà nó ngày xưa cũng quen biết, coi như em về thăm hỏi.”

Từng câu chữ của Lan như những nhát dao khía vào lòng tự trọng của tôi. Một người đàn ông thành đạt, chuẩn bị lấy vợ, lại bỏ tiền bao toàn bộ chi phí cho một “cô bạn thân” từng là người thương đơn phương của mình? Tôi ngỏ ý muốn đi cùng, sẵn sàng tự bỏ tiền túi để đồng hành cùng vợ. Nhưng phản ứng của Lan khiến tôi lạnh sống lưng.

Cô ấy đập mạnh sấp vé máy bay xuống bàn, đôi mắt long lên giận dữ: “Anh không tin em đúng không? Anh định vào đó để làm em mất mặt trước bạn bè à? Sự gia trưởng của anh thật sự làm em thấy nghẹt thở. Nếu anh còn tiếp tục như vậy, tình cảm 7 năm qua coi như vứt sòng!”

Sự quyết liệt của Lan khiến tôi câm nín. Tôi chọn cách im lặng, nhưng linh cảm của một người đàn ông mách bảo tôi rằng, đằng sau tấm vé hạng thương gia kia là một bí mật kinh khủng hơn nhiều so với một lễ cưới thông thường.

Ngày Lan kéo vali ra khỏi nhà, tôi đứng lặng người nơi ban công. Ba ngày đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất cuộc đời tôi. Tôi không ngủ được, đầu óc quay cuồng với những kịch bản đen tối. Tại sao cô ấy nhất quyết không cho tôi đi cùng? Tại sao khách sạn lại chỉ đặt đúng một phòng đơn dưới tên cô ấy?

Vào đêm thứ hai của chuyến đi, một số điện thoại lạ gửi cho tôi một tấm ảnh qua tin nhắn. Trong ảnh là bóng lưng của một người phụ nữ rất giống Lan, đang khoác tay một người đàn ông bước vào sảnh khách sạn lúc nửa đêm. Tim tôi đập loạn xạ. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tôi lập tức đặt chuyến bay sớm nhất, bay thẳng đến thành phố đó trong cơn cuồng nộ tột cùng. Tôi muốn bắt quả tang, muốn đập tan cái vỏ bọc “tình bạn trong sáng” mà Lan vẫn luôn rêu rao.

Tôi có mặt tại khách sạn Lan ở vào lúc 10 giờ sáng ngày hôm sau – ngày được cho là diễn ra lễ cưới chính thức. Tôi đứng ở sảnh, mắt rà soát khắp nơi. Nhưng lạ thay, không hề có bất kỳ bảng tên hay trang trí đám cưới nào mang tên Quân. Khách sạn tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Tôi tiến tới quầy lễ tân, đưa ảnh Lan ra và hỏi số phòng. Sau một hồi thuyết phục, nhân viên tiết lộ rằng phòng 502 đã được trả sớm từ sáng sớm nay. Tôi lao lên tầng 5. Cánh cửa phòng 502 vẫn còn hé mở vì nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp.

Tôi bước vào, căn phòng sặc mùi nước hoa quen thuộc của Lan. Trên bàn trà, tôi chết lặng khi thấy hai tấm thiệp mời. Đó không phải thiệp cưới của Quân. Đó là thiệp chúc mừng kỷ niệm 15 năm “mối tình dang dở” mà Quân dành riêng cho Lan.

Bên cạnh đó là một mẩu giấy nhắn với nét chữ bay bướm của Quân: “Cảm ơn em vì 3 ngày tuyệt vời này. Hóa ra, chỉ cần có đủ tiền và sự kiên nhẫn, người ta có thể mua lại được cả thanh xuân. Anh sẽ không bao giờ quên đêm ở ban công nhìn ra biển đó. Về lại với ‘gã chồng an phận’ của em đi, hẹn gặp lại vào lần tới.”

Máu trong người tôi như đông cứng lại. Sự thật không phải là một vụ ngoại tình lén lút ở một góc tối, mà là một sự phản bội có kế hoạch, được dàn dựng công phu dưới sự hỗ trợ của đồng tiền. Lan không hề đi đám cưới, cô ấy đi dự “lễ tang” cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Tôi bước ra khỏi khách sạn, đứng giữa cái nắng chói chang của thành phố biển nhưng cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. Tôi rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn duy nhất: “Đơn ly hôn đã đặt trên bàn làm việc. Em có thể giữ lại tấm vé hạng thương gia đó, vì từ nay về sau, cuộc đời anh không còn chỗ cho một hành khách như em nữa.”

Tôi không khóc. Tôi cảm thấy ghê tởm. Ghê tởm cái cách cô ấy dùng danh nghĩa bạn bè để giẫm nạt lên lòng tin của mình. Và có lẽ, ghê tởm cả chính mình vì đã yêu một bóng hình chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img