Chiều muộn một ngày cuối tháng Tám năm 2023, bến xe trung tâm thành phố Cần Thơ chìm trong ánh đèn vàng nhạt và âm thanh hỗn loạn của những chuyến xe liên tỉnh. Người qua lại tấp nập, tiếng gọi nhau í ới, tiếng bánh xe nghiến trên nền bê tông tạo nên khung cảnh náo nhiệt nhưng cũng đầy hỗn độn. Giữa dòng người ấy, một cô gái trẻ đứng nép sát bên chiếc cột bê tông, tay ôm chặt chiếc ba lô đã sờn màu. Cô tên Linh, vừa tròn mười tám tuổi, là sinh viên năm nhất của một trường đại học tại Cần Thơ. Linh đến từ một vùng quê nghèo ở Sóc Trăng, nơi gia đình cô sống bằng nghề làm ruộng. Ngày tiễn con lên thành phố nhập học, mẹ cô đã khóc rất nhiều, còn cha chỉ lặng lẽ dúi vào tay cô số tiền ít ỏi mà ông dành dụm suốt nhiều tháng. Linh hiểu rằng, chuyến đi này không chỉ là hành trình học tập, mà còn là hy vọng đổi đời của cả gia đình.
Lần đầu đặt chân đến thành phố lớn, Linh không giấu được sự bỡ ngỡ. Những tòa nhà cao tầng, những dòng xe tấp nập và những con đường chằng chịt khiến cô choáng ngợp. Cô lấy điện thoại ra định gọi cho ký túc xá nhờ hướng dẫn đường đi, nhưng màn hình bỗng tối đen. Pin đã cạn từ lúc nào mà cô không hay biết. Linh bắt đầu lo lắng, mắt đảo quanh tìm kiếm ai đó có thể giúp đỡ. Đúng lúc ấy, cách đó vài mét, một người đàn ông trung niên đang quan sát cô từ xa. Gã tên Tuấn, hơn bốn mươi tuổi, từng là tài xế chạy xe hợp đồng nhưng bị đuổi việc vì nhiều lần vi phạm. Từ đó, hắn thường quanh quẩn ở bến xe, chuyên dụ dỗ những người mới đến, đặc biệt là các cô gái trẻ chưa quen thuộc với thành phố.
Khi thấy Linh đứng lúng túng một mình, Tuấn nở nụ cười giả tạo rồi tiến lại gần. Hắn lên tiếng với giọng nói đầy vẻ thân thiện: “Em đi đâu mà đứng đây lâu vậy? Anh chạy xe dịch vụ, rành đường lắm, cần thì anh chở.” Linh thoáng chần chừ, nhưng trong hoàn cảnh xa lạ, lời đề nghị ấy khiến cô thấy bớt hoang mang. Cô ngập ngừng nói địa chỉ ký túc xá. Tuấn gật đầu tỏ vẻ nhiệt tình rồi nói rằng giờ này xe buýt rất lâu, nếu chờ sẽ mất nhiều thời gian. Hắn đề nghị chở cô đi với giá rẻ. Nhớ lại lời mẹ dặn phải cẩn thận với người lạ, Linh vẫn do dự vài giây. Nhưng nhìn quanh bến xe đông đúc mà không biết hỏi ai, cuối cùng cô vẫn gật đầu đồng ý.
Chiếc xe màu xám nhanh chóng rời khỏi bến xe, hòa vào dòng xe thưa thớt của buổi tối. Ban đầu, Tuấn trò chuyện vui vẻ, hỏi han chuyện học hành, quê quán, khiến Linh cảm thấy yên tâm hơn phần nào. Nhưng khi xe chạy được một đoạn khá xa khu trung tâm, Tuấn bất ngờ dừng lại trước một quán nước ven đường, nói rằng trời nóng nên muốn mua cho Linh một chai nước. Không nghi ngờ, Linh nhận chai nước và uống vài ngụm. Chỉ ít phút sau, cô bắt đầu cảm thấy đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ dần. Cơ thể cô yếu đi nhanh chóng, tim đập dồn dập nhưng không thể cử động. Trong cơn choáng váng, Linh thấy chiếc xe tiếp tục lao đi trong màn đêm, còn người đàn ông bên cạnh lộ ra nụ cười lạnh lẽo khiến cô rùng mình sợ hãi.
Khi tỉnh lại, Linh nhận ra mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, ánh đèn mờ chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên đáng sợ. Cô hoảng loạn, cố gắng tìm cách thoát khỏi nơi đó trong trạng thái kiệt sức. Sau một khoảng thời gian dài trong sợ hãi, may mắn thay, một nhân viên của nhà nghỉ phát hiện ra tình trạng bất thường và nhanh chóng báo cho quản lý. Từ đó, cơ quan chức năng được thông báo và Linh được đưa đến bệnh viện cấp cứu kịp thời. Vụ việc khiến nhiều người bàng hoàng khi nghe tin. Nhưng Tuấn lại nghĩ rằng hắn có thể thoát khỏi rắc rối như những lần trước, bởi hắn đã quen với việc lợi dụng sự sợ hãi và im lặng của nạn nhân.
Thế nhưng lần này, mọi thứ đã khác. Nhờ hệ thống camera tại bến xe và dọc tuyến đường, cơ quan chức năng nhanh chóng xác định được chiếc xe mà Tuấn sử dụng. Nhân viên tại quán nước ven đường cũng nhớ rõ gương mặt hắn vì thái độ đáng ngờ trong tối hôm đó. Chỉ sau vài ngày lẩn trốn, Tuấn bị bắt giữ tại một khu nhà trọ ở ngoại ô thành phố. Trước những bằng chứng rõ ràng, hắn không thể chối cãi và buộc phải thừa nhận hành vi sai trái của mình. Điều khiến nhiều người phẫn nộ hơn là trong quá trình điều tra, cơ quan chức năng phát hiện hắn từng gây ra nhiều vụ việc tương tự trước đó, nhưng các nạn nhân vì sợ hãi nên không dám lên tiếng.
Về phía Linh, những ngày sau đó là quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời. Cô phải điều trị sức khỏe và vượt qua cú sốc tâm lý nặng nề. Nhiều đêm, cô giật mình tỉnh giấc vì ám ảnh, nước mắt lặng lẽ rơi trong bóng tối. Nhưng nhờ sự động viên của gia đình và thầy cô, Linh dần lấy lại nghị lực. Nhà trường tạo điều kiện để cô tiếp tục việc học, còn bạn bè luôn ở bên động viên cô vượt qua nỗi sợ hãi. Phiên tòa xét xử diễn ra vài tháng sau đó thu hút sự quan tâm của dư luận. Tuấn bị tuyên mức án nghiêm khắc, phải chịu trách nhiệm cho những việc mình gây ra.
Sau tất cả, Linh quyết định không bỏ học mà tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Cô hiểu rằng nếu gục ngã, hy vọng của cha mẹ sẽ tan vỡ. Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành hơn, Linh thường tham gia các buổi chia sẻ cho sinh viên mới, kể lại câu chuyện của mình như một lời cảnh báo về sự nguy hiểm khi tin tưởng người lạ nơi bến xe hay những nơi đông người. Biến cố đau buồn ấy không còn là dấu chấm hết trong cuộc đời cô, mà trở thành động lực để cô mạnh mẽ hơn, sống cẩn trọng hơn và giúp những người khác tránh rơi vào bi kịch giống như mình đã từng trải qua.



