“Tưởng đêm tân hôn chỉ có chồng và tôi, ai ngờ mẹ chồng chen vào s/ay m/ềm, sáng ra cảnh tượng trên giường khiến tôi c;;ứng đ;ờ”

“Tưởng đêm tân hôn chỉ có chồng và tôi, ai ngờ mẹ chồng chen vào s/ay m/ềm, sáng ra cảnh tượng trên giường khiến tôi c;;ứng đ;ờ”

“Tưởng đêm tân hôn chỉ có chồng và tôi, ai ngờ mẹ chồng chen vào s/ay m/ềm, sáng ra cảnh tượng trên giường khiến tôi c;;ứng đ;ờ”

Đêm tân hôn, tôi mệt rã rời sau một ngày dài tiếp khách, rút lui lên phòng chỉ mong được ôm chồng ngủ một giấc thật sâu. Nhưng khi vừa tẩy trang xong thì cánh cửa phòng bật mở:

Một đêm. Đúng đêm tân hôn. Tôi cay đắng xách gối xuống sofa, không dám phản ứng vì sợ mang tiếng “vợ mới vô đã hỗn”.

Cả đêm tôi trằn trọc, không ngủ nổi. Bóng người trên gác đi qua đi lại, tiếng gỗ kẽo kẹt, rồi im bặt. Mãi gần sáng tôi mới chợp mắt.

Lúc tôi tỉnh dậy, đồng hồ đã gần 6h. Tôi lên phòng, định gọi chồng dậy cùng xuống chào họ hàng bên ngoại. Cửa phòng khép hờ.

Tôi nhẹ tay đẩy ra… và đứng chết trân.

Chồng tôi đang nằm quay lưng ra ngoài. Mẹ chồng thì nằm rất sát anh, trên cùng chiếc giường tôi đã nhường.

Tôi tiến lại gần, định đánh thức anh dậy. Nhưng khi mắt tôi lướt qua ga trải giường, thì bỗng khựng lại.

Trên tấm ga trắng tinh… có một vết đỏ nâu lấm tấm, loang nhẹ như máu khô.

Tôi đưa tay chạm thử — khô nhưng vẫn còn ẩm ở rìa. Và mùi… không phải mùi rượu.

Tôi sững sờ. Cả người lạnh buốt.

Tôi nhìn sang chồng. Anh vẫn giả vờ ngủ, nhịp thở lạ thường. Không quay sang tôi. Không nói một lời.

Tôi không biết cái gì vừa xảy ra trên chiếc giường của tôi trong chính đêm đầu tiên làm vợ, nhưng… nó không bình thường.

Không hề.

Tối hôm đó, tôi lén vào phòng giặt. Tìm lại ga giường cũ. Trong túi giặt, tôi thấy một chiếc quần lót ren màu đỏ — không phải của tôi, không thể là của tôi.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img