Lỡ vượt giới hạn với vợ sếp, người đàn ông khốn đốn vì bị níu kéo
Tôi là Quân, một gã đàn ông vốn dĩ chỉ biết đến vô lăng và những cung đường. Ở tuổi 30, tôi có một mái ấm bình yên với người vợ hiền thục ở quê và một công việc mà nhiều người cùng cảnh ngộ phải ao ước: tài xế riêng cho Chủ tịch một tập đoàn có tiếng trên thành phố.
Sếp đối xử với tôi rất tử tế, tin cậy giao cả tính mạng và sự riêng tư vào tay tôi. Nhưng chính tôi, trong một phút yếu lòng và mông muội, đã tự tay châm ngòi cho quả bom có thể thổi bay tất cả những gì mình đang có.
Mọi chuyện bắt đầu từ những chuyến xe chở bà chủ – vợ của sếp. Chị lớn hơn tôi vài tuổi, mang vẻ đẹp mặn mà nhưng luôn phảng phất nỗi u uất của một “con chim quý nhốt trong lồng son”. Trong một chuyến đi công tác tỉnh xa kéo dài nhiều tiếng đồng hồ, chị đã trút bỏ lớp vỏ bọc kiêu kỳ để tâm sự với tôi. Chị kể về nỗi cô đơn cùng cực khi sếp mải mê với những bóng hồng bên ngoài, về những đêm dài chị thức trắng trong căn biệt thự thênh thang.
Trong không gian chật hẹp của cabin xe, hơi men từ một bữa tiệc trước đó của chị cùng sự đồng cảm mù quáng của tôi đã tạo nên một thứ xúc tác chết người. Chị khóc, chị tựa vào vai tôi, và rồi chuyện gì đến cũng đã đến tại một khách sạn ven đường. Đó là lần đầu tiên tôi biết thế nào là cảm giác tội lỗi đến tận cùng xương tủy.
Sau đêm định mệnh ấy, tôi đã quỳ xuống xin chị hãy coi như một giấc mơ tồi tệ và quên nó đi. Tôi yêu vợ, tôi sợ sếp, và tôi cần công việc này để nuôi con. Nhưng tôi đã lầm. Trái với sự sợ hãi của tôi, chị lại như một người chết đuối vớ được cọc, chị bám lấy tôi một cách điên cuồng và cố chấp.
Chuỗi ngày sau đó với tôi là địa ngục. Chị liên tục nhắn tin, gọi điện bằng những số lạ. Khi tôi né tránh, chị dùng quyền lực của bà chủ để điều động tôi chở đi mua sắm, đi spa, cốt chỉ để được ở riêng với tôi. Trên xe, chị không ngần ngại có những hành động quá giới hạn, bất chấp chiếc gương chiếu hậu có thể tố cáo tất cả.
“Chị không sợ sếp biết sao?” – Tôi run rẩy hỏi khi chị ép tôi vào góc hầm gửi xe. Chị cười nhạt, ánh mắt lóe lên sự bất cần: “Ông ấy bồ bịch công khai thì chị có nhân tình cũng là công bằng. Nếu ông ấy biết, chị sẽ kéo cả em xuống nước. Để xem ông ấy xử lý gã tài xế phản bội thế nào.”
Câu nói đó như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu tôi. Tôi sống trong trạng thái hoảng loạn thường trực. Mỗi lần sếp vỗ vai khen tôi lái xe cẩn thận, mồ hôi lạnh lại chảy ròng ròng sau lưng. Tôi biết trong xe có gắn định vị, tôi biết sếp là người có “mắt thần” khắp nơi, nhưng tôi lại bị kẹt giữa một bên là sự trừng phạt của sếp và một bên là sự đeo bám đến nghẹt thở của vợ sếp.
Đỉnh điểm của sự việc diễn ra vào một đêm mưa tầm tã. Chị nhắn tin yêu cầu tôi đến căn hộ riêng mà chị bí mật đứng tên, nếu không chị sẽ gửi đoạn video hành trình đêm hôm đó cho sếp và vợ tôi. Tôi đến trong sự uất ức và nhục nhã. Khi tôi vừa bước vào nhà, chưa kịp nói lời nào thì cánh cửa bật mở.
Người bước vào không ai khác chính là sếp.
Không có trận đòn thù nào, cũng không có tiếng quát tháo. Sếp thong dong ngồi xuống ghế sofa, trên tay là chiếc máy tính bảng đang hiển thị hình ảnh từ camera giấu kín trong căn hộ. Sếp nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, còn chị thì tái mét mặt mày, run rẩy không nói nên lời.
“Quân, cậu lái xe cho tôi 5 năm, tôi tưởng cậu hiểu luật chơi.” – Giọng sếp đều đều nhưng đầy uy lực. Hóa ra, sếp đã biết tất cả ngay từ lần đầu tiên định vị xe báo dừng quá lâu ở một địa điểm bất thường. Sếp im lặng không phải vì không biết, mà vì sếp đang chờ đợi xem vợ mình và gã tài xế thân tín sẽ diễn vở kịch này đến đâu.
“Tôi không cần loại phản phúc trong nhà. Nhưng vì cậu đã làm tốt suốt 5 năm qua, tôi cho cậu một cơ hội duy nhất để giữ lại cái mạng và gia đình ở quê.”
Cái kết mà tôi nhận được cay đắng và tàn khốc hơn mọi đòn roi. Sếp ép tôi phải ký vào một bản thú tội tự nguyện, thừa nhận mình đã tống tiền vợ sếp để chiếm đoạt tài sản. Bản hồ sơ đó được sếp giữ lại như một cái thòng lọng. Tôi bị đuổi việc ngay trong đêm, không một đồng trợ cấp, không một lời giải thích.
Tôi trở về quê với hai bàn tay trắng và một tâm hồn rách nát. Vợ tôi thấy chồng về thì mừng rỡ, nhưng cô ấy đâu biết rằng số tiền tôi gửi về mỗi tháng giờ đây đã bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi tột cùng. Sếp không tố cáo tôi, nhưng sếp thỉnh thoảng lại cho người gửi đến nhà tôi một vài món quà nhỏ, như một lời nhắc nhở rằng sếp vẫn đang quan sát, và bản thú tội kia vẫn nằm trong két sắt của ông ấy.
Vợ sếp thì hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi, có lẽ chị ta đang phải chịu đựng một hình phạt tinh thần nào đó khủng khiếp hơn trong “lồng son” của sếp. Còn tôi, giờ đây mỗi lần cầm vào vô lăng để chạy xe ôm hay chở hàng thuê, đôi tay tôi vẫn không ngừng run rẩy. Sai lầm một lần, cái giá phải trả là cả đời sống trong bóng tối của sự đe dọa và mặc cảm tội lỗi không bao giờ gột rửa được.



