Tôi sẽ kể cho bạn nghe về cái giá của sự tham lam mà tôi đang phải trả. Một câu chuyện mà mỗi lần nhớ lại, tôi chỉ muốn tự tát vào mặt mình vì sự ngu xuẩn và khốn nạn.
Mọi chuyện bắt đầu từ một vụ tai nạn xe máy ở một vùng núi hẻo lánh. Lúc đó tôi tưởng mình đi đời rồi, nhưng may sao được gia đình *Lan* cứu. Nhà cô ấy nghèo lắm, bố mẹ già yếu, nhưng họ chăm tôi như con đẻ. Lan khi đó là một cô gái vùng cao đúng nghĩa: hiền lành, thật thà và hết lòng vì người khác. Để có tiền cho tôi phẫu thuật, Lan đã bán sạch số vàng cưới mà mẹ cô ấy để dành bấy lâu. Suốt mấy tháng trời tôi nằm liệt giường, một tay cô ấy lo từ việc vệ sinh đến ăn uống. Trong lúc cảm động nhất, tôi đã nắm tay Lan hứa rằng: “Đợi anh về sắp xếp công việc ổn định, anh sẽ rước em về làm vợ”. Nhưng lòng người dễ thay đổi, nhất là khi tôi quay lại cái thành phố đầy cám dỗ này.
Tôi nhanh chóng thăng tiến trong công việc và gặp *Vy*. Vy là tiểu thư nhà giàu, xinh đẹp, sành điệu và có thể giúp tôi ngồi vào cái ghế giám đốc mà tôi hằng mơ ước. Ở bên Vy, tôi quên bẵng người con gái đang mòn mỏi đợi mình ở quê. Tôi tự biện minh rằng: “Lan tốt nhưng không hợp với thế giới của mình. Mình sẽ gửi trả một số tiền lớn coi như đền ơn là xong”. Tôi bắt đầu sống cuộc đời của một kẻ lừa đảo. Một mặt tôi vẫn gọi điện cho Lan nói là đang bận dự án, mặt khác tôi chuẩn bị cho một đám cưới linh đình với Vy.
Ngày tổ chức tiệc cưới, tôi thuê một khách sạn sang trọng bậc nhất. Đang lúc đứng trên sân khấu trao nhẫn cho Vy trong tiếng vỗ tay của quan khách, thì phía cửa sảnh có tiếng ồn ào. Một cô gái mặc bộ quần áo cũ kỹ, tay xách nách mang đủ thứ quà quê đang cố lách qua bảo vệ. Là Lan. Cô ấy bắt xe đi từ tờ mờ sáng, mang theo mấy con gà với rổ trứng vì nghe bạn tôi nói dối là tôi đang tổ chức tiệc mừng thăng chức. Khi nhìn thấy tôi đang hôn Vy trên sân khấu dưới tấm hình cưới khổng lồ, Lan đứng chết trân.
Giỏ quà trên tay rơi xuống, trứng gà vỡ nát, chảy lênh láng trên sàn nhà lộng lẫy. Tôi hoảng loạn. Để giữ thể diện trước nhà gái và đồng nghiệp, tôi đã làm một việc mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy kinh tởm. Tôi bước xuống, chỉ thẳng mặt Lan và quát: “Cô là ai? Ở đâu ra cái loại ăn xin ăn mày vào đây phá đám thế này? Bảo vệ đâu, tống cổ cô ta ra ngoài!”. Lan nhìn tôi, đôi mắt từ ngạc nhiên chuyển sang tuyệt vọng cùng cực. Cô ấy không khóc, chỉ cười nhạt một cái rồi nói: “Tôi nhìn nhầm người rồi”.
Nhưng đúng lúc đó, Vy giật lấy cái micro trên tay người dẫn chương trình. “Thôi diễn đi anh!” – Vy lạnh lùng nói. Hóa ra Vy không hề mù quáng. Cô ấy đã sớm nghi ngờ và thuê người tìm hiểu về quá khứ của tôi. Vy cho trình chiếu toàn bộ những hình ảnh tôi chụp chung với Lan ở quê, những tin nhắn thề non hẹn biển của tôi lên màn hình lớn. Cả hội trường xôn xao. Bố của Vy bước lên sân khấu, tát tôi một cái nảy đom đóm mắt rồi tuyên bố hủy hôn ngay lập tức. Ông ấy nói tôi là loại “vắt chanh bỏ vỏ”, không xứng đáng làm người. Tôi bị đuổi ra khỏi khách sạn như một con chó, quần áo xộc xệch, danh dự mất sạch.
Tôi đuổi theo Lan để van xin nhưng cô ấy đã lên xe khách về quê. Ngày hôm sau, tôi nhận được một bưu phẩm. Bên trong là số tiền tôi từng gửi về quê để “trả ơn”, kèm theo một tờ giấy nhỏ: “Tiền này tôi không cần, mạng của anh tôi trả lại cho anh. Từ nay coi như không quen biết”. Chưa dừng lại ở đó, chuyện tôi bội bạc bị rêu rao khắp công ty và mạng xã hội.
Tôi bị sa thải, không một chỗ nào dám nhận vì vết nhơ đạo đức. Bố mẹ Lan vì quá xấu hổ với bà con lối xóm nên cũng đổ bệnh nặng. Cái kết là bây giờ, tôi đang sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, làm đủ thứ việc chân tay để sống qua ngày. Mỗi lần đi ngang qua những đám cưới, nghe tiếng nhạc vui vẻ, tôi lại nhớ về rổ trứng vỡ và ánh mắt của Lan ngày hôm đó. Tôi đã muốn có tất cả, để rồi cuối cùng chẳng còn lại gì ngoài sự hối hận và cái danh kẻ phản bội đeo bám suốt đời.



