Sau lần qua đêm với chị gái “bán hoa”, tôi á.m ả.nh đến mức không còn muốn yêu bất kỳ ai khác nữa

Tôi đã từng là một kẻ sống trong lồng kính, một “đứa con ngoan trò giỏi” mẫu mực dưới sự kìm kẹp khắc nghiệt của gia đình. Bố mẹ tôi coi sự thành đạt của con cái là món trang sức để hãnh diện với đời. Họ đổ tiền vào những lớp học thêm thâu đêm suốt sáng, biến tôi thành một cỗ máy giải đề vô hồn. Cho đến cái đêm định mệnh ấy, khi kết quả thi đại học như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, tôi sụp đổ. Những lời mắng nhiếc của bố như nhát dao khứa vào lòng: “Đồ vô dụng, bao nhiêu tiền của đổ vào mương vào rác!”.

Tôi lao ra khỏi nhà giữa cơn bão đang gầm thét, nước mưa hòa lẫn nước mắt. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã vì cái lạnh và sự cô độc, một chiếc ô đen khẽ che lên đầu. Người phụ nữ ấy xuất hiện, môi đỏ như máu, ánh mắt chứa đựng cả một bầu trời phong trần nhưng lại dịu dàng đến lạ: “Về nhà tôi, đừng để mình chết rét vì những kẻ không hiểu giá trị của cậu”.

Căn nhà của Linh nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn neon mờ ảo hắt lên những tấm biển hiệu cũ kỹ. Tôi biết Linh, người đàn bà mà cả khu phố vẫn xì xào là kẻ “bán phấn buôn hương”, chuyên cặp kè với những gã đàn ông bụng phệ để đổi lấy xấp tiền lẻ. Nhưng đêm đó, trước mặt tôi không phải là một “gái bán hoa” lẳng lơ, mà là một tâm hồn vụn vỡ. Linh chăm sóc tôi, sấy khô mái tóc bết nước, rồi bắt đầu kể về cuộc đời mình trong làn khói thuốc mỏng manh. Cô ấy kể về việc bị cha dượng xâm hại năm 16 tuổi, về sự ruồng bỏ của mẹ ruột, và mười năm lang bạt kỳ hồ để sống sót giữa nanh vuốt cuộc đời.

Trong khoảnh khắc ấy, sự đồng cảm và khao khát được giải thoát khiến chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ chết đuối bám lấy phao. Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải dư vị của sự đàn ông, một sự “vào đời” đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mê đắm. Tôi đã hứa, bằng tất cả sự ngây thơ của tuổi 18, rằng sẽ học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền để rước Linh ra khỏi vũng bùn này.

Thế nhưng, bi kịch bắt đầu từ đây. Suốt một năm sau đó, tôi điên cuồng thay đổi, từ một mọt sách thành một gã thực tế và lanh lẹ hơn. Nhưng mỗi lần tôi đến tìm, Linh đều xua đuổi bằng những lời cay độc: “Cậu chỉ là một món hàng miễn phí của tôi thôi, đừng ảo tưởng!”. Cho đến một ngày, tôi tận mắt chứng kiến Linh bước lên chiếc xe sang trọng của một gã đàn ông đứng tuổi. Cô ấy nhìn tôi qua cửa kính, ánh mắt lạnh lùng như chưa từng quen biết, rồi biến mất hẳn khỏi thành phố này.

Mười năm sau, tôi đã là một doanh nhân thành đạt, sở hữu trong tay khối tài sản mà bố mẹ tôi từng mơ ước. Tôi có thể có bất cứ cô gái nào, từ tiểu thư đài các đến hoa khôi rạng ngời, nhưng trái tim tôi như đã chết lặng sau đêm mưa ấy. Tôi lao vào những cuộc chơi thâu đêm chỉ để tìm lại bóng dáng của Linh, nhưng vô vọng.

Sự thật chỉ được phơi bày trong một lần tôi tình cờ gặp lại một người bạn cũ của Linh tại một quán bar xập xệ. Người đó nhìn tôi, thở dài rồi đưa cho tôi một hộp sắt rỉ sét: “Linh bảo nếu có gặp lại cậu thì đưa cái này, nhưng tôi nghĩ cậu nên biết sự thật trước khi mở nó ra. Cô ấy không hề theo đại gia nào cả. Năm đó, Linh phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối. Gã đàn ông cậu thấy hôm đó là cậu ruột của Linh, người duy nhất còn xót thương cô ấy. Cô ấy đã dành số tiền ít ỏi cuối cùng để thuê người đóng kịch, ép cậu phải hận cô ấy mà tập trung sự nghiệp”.

Tôi run rẩy mở hộp sắt. Bên trong là một xấp biên lai chuyển tiền vô danh gửi vào tài khoản tiết kiệm của tôi suốt những năm đầu đại học – những khoản tiền mà tôi luôn ngỡ là học bổng từ trường. Kèm theo đó là một tấm ảnh cũ chụp trộm tôi từ phía sau vào cái ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp. Phía sau tấm ảnh là nét chữ nguệch ngoạc: “Thế giới của em đầy bùn đất, còn anh phải thuộc về ánh sáng. Đừng tìm em nữa, hãy sống thay cả phần của em”.

Linh đã qua đời trong một trại điều dưỡng nghèo nàn từ 5 năm trước. Tôi quỳ xuống giữa lòng đường, xung quanh là ánh đèn thành phố xa hoa nhưng lòng tôi lạnh giá đến thấu xương. Tôi đã dành cả thanh xuân để hận một người đã hi sinh cả danh dự và mạng sống để cứu rỗi tôi. Giờ đây, tôi có tất cả – tiền bạc, địa vị, danh vọng – nhưng người đàn bà đã dẫn tôi “vào đời” bằng hơi ấm nồng nàn đêm ấy, mãi mãi chỉ còn là một nấm mồ không tên ở một vùng đất xa lạ. Tôi mắc kẹt trong nỗi ân hận vĩnh cửu, yêu một bóng ma và cô độc giữa vinh quang của chính mình.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img