Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc khi chứng kiến thái độ lạnh người của chồng

Tôi chưa từng nghĩ mình lại là loại đàn bà khốn nạn nhất thế gian, cho đến khi tôi nhận ra mình đang chà đạp lên sự tử tế của chồng bằng một mối tình lầm lạc với chính người phụ nữ mà anh coi như em gái. Tôi và Lan đã gắn bó suốt 7 năm. Lan không chỉ là bạn thân, cô ấy là tri kỷ, là người nắm giữ mọi bí mật của tôi. Khi tôi kết hôn với Nam – một người đàn ông ấm áp, thành đạt và tin vợ đến mức cực đoan – Lan chính là người phù dâu đứng cạnh tôi, mỉm cười nhưng ánh mắt lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà lúc đó tôi chẳng thể gọi tên.

Sống trong một căn biệt thự sang trọng ở một khu đô thị yên tĩnh, cuộc sống của tôi là niềm mơ ước của bao người. Nam yêu tôi bằng một tình yêu thuần khiết, anh chưa bao giờ lục lọi điện thoại hay tra hỏi tôi đi đâu, làm gì. Chính sự tự do ấy đã trở thành mảnh đất màu mỡ cho tội lỗi nảy mầm. Những ngày Nam đi công tác miền xa, Lan lại đến. Ban đầu chỉ là những buổi xem phim, uống rượu vang rồi ngủ quên trên sofa. Nhưng rồi, trong một đêm mưa bão rền trời, hơi men đã dẫn lối cho những khao khát thầm kín bấy lâu bùng nổ. Tôi ngã vào lòng Lan, cảm nhận một thứ tình yêu mãnh liệt, khác lạ mà Nam chưa bao giờ mang lại được. Chúng tôi quấn lấy nhau ngay trên chính chiếc giường cưới mà Nam đã kỳ công chọn lựa.

Sự trơ trẽn của tôi lên đến đỉnh điểm khi Nam trở về. Anh không hề nghi ngờ, thậm chí còn hân hoan chào đón Lan: “Có em ở nhà chơi với vợ anh, anh yên tâm hẳn”. Có những lần, ngay trong bữa cơm gia đình, dưới gầm bàn, bàn tay Lan vẫn mơn trớn đôi chân tôi, trong khi Nam đang hào hứng kể về những dự án mới và gắp thức ăn cho cả hai người phụ nữ anh yêu quý nhất. Tôi vừa run rẩy vì khoái cảm vụng trộm, vừa kinh tởm chính sự phản bội của mình. Drama bắt đầu lên đến cao trào khi Lan trở nên kiểm soát. Cô ấy không muốn làm người tình trong bóng tối nữa. Lan bắt đầu để lại những dấu vết cố ý: một thỏi son trong túi áo của Nam, một sợi tóc dài trên gối, hay cố tình hớ hênh khi Nam bước vào phòng. Nhưng Nam vẫn mù quáng đến lạ kỳ, anh gạt đi tất cả và cho rằng đó là sự tình cờ.

Đỉnh điểm của sự kinh hoàng xảy ra vào đêm kỷ niệm 5 năm ngày cưới. Nam tổ chức một bữa tiệc bất ngờ tại nhà, chỉ có ba người. Khi Nam xuống hầm lấy thêm rượu, Lan kéo tôi vào phòng tắm, khóa trái cửa và ép tôi phải chọn lựa. Cô ấy tuyên bố nếu tôi không ly hôn để đi theo cô ấy, cô ấy sẽ tung toàn bộ clip nóng của hai đứa ngay tại đây. Tôi hoảng loạn, khóc lóc van xin. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Nam đứng bên ngoài, giọng anh bình thản đến lạnh xương sống: “Hai em ra đi, rượu mở xong rồi”.

Chúng tôi run rẩy bước ra. Trên bàn ăn không phải là nến và hoa, mà là xấp ảnh chụp lại mọi khoảnh khắc đồi bại của tôi và Lan trong suốt hai năm qua. Nam ngồi đó, nhâm nhi ly vang đỏ, ánh mắt lạnh lẽo như một con thú săn mồi đã chờ đợi quá lâu. Anh cười nhạt: “Các em tưởng anh ngu ngốc sao? Anh lắp camera giấu kín từ ngày đầu tiên em đưa Lan về nhà. Anh im lặng vì anh muốn xem sự khốn nạn của hai người có thể đi xa đến đâu”.

Sự sốc nát lòng không dừng lại ở đó. Nam đứng dậy, ném một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn và nói: “Tôi đã sang tên căn nhà này cho Lan. Coi như đây là quà cưới tôi tặng hai người. Nhưng toàn bộ tài sản, tài khoản ngân hàng của cô, tôi đã phong tỏa hết vì bằng chứng ngoại tình này đủ để cô ra đi với bàn tay trắng”. Lan bàng hoàng nhìn Nam, rồi nhìn tôi. Hóa ra, Lan cũng đã lén lút thỏa thuận với Nam để chiếm đoạt tài sản của tôi, cô ta định dùng đống ảnh đó để tống tiền tôi nhưng không ngờ Nam đã đi trước một bước.

Cái kết kinh tởm nhất là khi Lan quay sang nhìn tôi với ánh mắt xa lạ, cô ta cầm lấy tờ đơn rồi đuổi tôi ra khỏi nhà ngay trong đêm đó để cùng Nam hoàn tất thủ tục bàn giao tài sản. Tôi quỳ sụp xuống giữa sân, trời bắt đầu đổ mưa. Tôi mất tất cả: một người chồng tử tế, một người bạn thân mà tôi ngỡ là tri kỷ, và cả danh dự của một con người. Trong căn nhà ánh đèn vẫn sáng, tôi thấy bóng Nam và Lan cụng ly. Hóa ra, họ đã cùng nhau diễn một màn kịch để trừng phạt sự phản bội của tôi, hoặc có lẽ, họ mới chính là những kẻ tàn nhẫn nhất. Tôi lê bước đi trong bóng đêm, không nhà cửa, không tiền bạc, mang theo nỗi nhục nhã ê chề sẽ bám theo đến tận huyệt đài. Một cái giá quá đắt cho một tình yêu sai trái và sự phản bội ghê tởm.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img