Tôi năm nay gần 40 tuổi, một kỹ sư công nghệ luôn tự hào về khả năng lập trình logic cho cuộc đời mình. Nhưng trớ trêu thay, “phần mềm” hôn nhân của tôi lại đang gặp một lỗi hệ thống cực kỳ tốn kém mà tôi chẳng biết phải debug thế nào cho ổn thỏa. Vợ tôi là Lan, một nhân viên văn phòng hiền thục, mẫu mực. Chúng tôi đã có mười năm đầu ấp tay gối, nhà cửa xe cộ đủ đầy, con cái ngoan ngoãn. Nhìn ngoài vào, ai cũng bảo tôi sướng như tiên, nhưng có ai biết cái sự sung sướng ấy mỗi tháng lại ngốn của tôi cả triệu bạc tiền… thuê phòng. Bi kịch bắt đầu khi căn nhà riêng của chúng tôi – nơi lẽ ra là tổ ấm – bỗng biến thành một “xưởng lao động” đúng nghĩa đối với Lan. Sau khi sinh đứa thứ hai, vợ tôi như bị cuốn vào một cơn lốc không hồi kết của việc dọn dẹp, nấu nướng và áp lực học hành của con cái. Mỗi tối, khi tôi vừa mới khẽ chạm vào vai, cô ấy đã thở dài: “Em mệt quá, để mai đi anh.” Rồi dăm bảy phút sau, tiếng thở đều đều của sự kiệt sức vang lên, bỏ lại tôi với nỗi khao khát hụt hẫng. Tình cảm không chết, nhưng cảm xúc thì khô héo như một cái cây quên tưới nước.
Mọi chuyện thay đổi chóng mặt khi tôi nghe lời một gã đồng nghiệp, “đổi gió” rủ vợ vào một khách sạn sang trọng ở ngoại ô nhân dịp kỷ niệm ngày cưới. Và cái đêm đó, tôi như được gặp lại người con gái rực lửa mười năm trước. Lan cởi mở đến mức tôi phải sững sờ. Không còn bà vợ tất bật với chiếc tạp dề, không còn tiếng con khóc hay mùi nước xả vải ám ảnh, cô ấy nồng nhiệt, chủ động và thăng hoa tột đỉnh. Lan thú nhận: “Chỉ khi ở đây, rời xa cái đống bát đĩa và sách vở của con, em mới thấy mình là phụ nữ.” Kể từ đó, một tiền lệ nguy hiểm được thiết lập. Mỗi lần muốn “gần gũi” thực sự, chúng tôi lại phải dắt nhau ra khách sạn.
Ở nhà, Lan lại trở về trạng thái “khúc gỗ” mệt mỏi, nhưng cứ bước chân vào cái không gian thơm mùi tinh dầu và ánh đèn vàng mờ ảo kia, cô ấy lại như hóa thân thành một con người khác. Drama thực sự nổ ra vào một tối thứ Bảy, khi tôi vừa thanh toán hóa đơn cho lần “hẹn hò” thứ tư trong tháng. Nhìn con số hiển thị trên điện thoại, lòng tôi đau như cắt. Mỗi lần như vậy tốn gần một triệu đồng bao gồm cả tiền phòng và ăn uống nhẹ, cộng lại bằng cả tiền học thêm một tháng của con lớn. Tôi bắt đầu cảm thấy mình giống như đang đi “mua” cảm xúc của chính vợ mình.
Đỉnh điểm là khi Lan đề nghị mua một gói “thành viên thân thiết” tại chuỗi khách sạn đó để được giảm giá. Tôi chết lặng. Một cơn giận âm ỉ bốc lên, tôi gằn giọng: “Chúng ta có nhà cao cửa rộng, giường nệm êm ái, tại sao cứ phải ném tiền qua cửa sổ như thế này? Em đang yêu anh hay yêu cái không gian sang trọng đó?” Lan cũng không vừa, cô ấy bật khóc nức nở: “Anh tưởng em sướng lắm à? Ở nhà, nhìn đâu em cũng thấy việc. Cái ga giường này em chưa giặt, cái sàn kia con chưa lau, tiếng tivi phòng bên của con làm em mất tập trung.
Anh chỉ biết đòi hỏi, anh có bao giờ hiểu cho cái áp lực vô hình của em không?” Cuộc tranh cãi lên đến đỉnh điểm khi tôi thẳng thừng từ chối đi khách sạn vào tuần sau đó. Lan lập tức “cấm vận” tôi hoàn toàn, không khí gia đình đóng băng. Tôi nhận ra mình đang rơi vào một cái bẫy tâm lý quái ác: Nếu muốn hạnh phúc thì phải mất tiền, nếu muốn tiết kiệm thì phải sống trong sự ghẻ lạnh. Nhưng cái kết không dừng lại ở đó. Sau một tuần chiến tranh lạnh, tôi quyết định thực hiện một cuộc “cách mạng” ngay tại gia. Tôi bí mật thuê thợ đến thiết kế lại hoàn toàn phòng ngủ, lắp hệ thống cách âm cực chuẩn, thay bộ rèm cửa tối màu loại cao cấp và mua một chiếc máy khuếch tán tinh dầu giống hệt loại khách sạn hay dùng. Quan trọng nhất, tôi thuê một người giúp việc theo giờ để giải quyết dứt điểm đống bát đĩa và quần áo mỗi tối. Đêm hôm đó, tôi bế Lan vào căn phòng “mới mà cũ”.
Khi mùi hương quen thuộc tỏa ra và không gian tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm, Lan sững sờ rồi bật cười hạnh phúc. Cô ấy hiểu rằng, thứ cô ấy cần không phải là cái khách sạn đắt tiền, mà là một không gian được giải phóng khỏi trách nhiệm. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng khoản tiền đầu tư để vợ thăng hoa tại nhà dù lớn một lần, nhưng vẫn rẻ hơn rất nhiều so với cái giá của một cuộc hôn nhân nguội lạnh. Chúng tôi đã tìm lại được nhau, ngay trong chính ngôi nhà mà bấy lâu nay chúng tôi tưởng đã đánh mất cảm xúc.



