Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sự nồng nhiệt trong tình yêu lại có thể trở thành một bản án bức tử quyền tự do cá nhân của mình, cho đến khi tôi gặp Nam. Chúng tôi quen nhau qua một dự án chung tại vùng cao nguyên lộng gió, nơi những đồi chè xanh mướt trải dài vô tận. Nam là một người đàn ông hoàn hảo trên mặt chữ: thành đạt, điển trai và đặc biệt là cực kỳ chiều chuộng tôi. Nhưng sự chiều chuộng đó, theo thời gian, đã biến tướng thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng mà tôi gọi là “nhân danh tình yêu để giam cầm”.
Mọi chuyện bắt đầu từ những cử chỉ thân mật quá đà. Ở bất cứ đâu, từ quán cà phê đông đúc đến những bữa tiệc ngoại giao trang trọng, Nam luôn muốn dính chặt lấy tôi như hình với bóng. Anh ta không ngần ngại ôm hôn, vuốt ve tôi một cách lộ liễu trước mặt bạn bè và đồng nghiệp. Ban đầu, tôi tự huyễn hoặc mình rằng đó là sự hãnh diện của anh khi có tôi. Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, sự thân mật đó không xuất phát từ cảm xúc, mà từ tính chiếm hữu bệnh hoạn.
Đỉnh điểm của sự việc là khi chúng tôi cùng nhau đi du lịch tại một vùng vịnh yên tĩnh. Trong bữa tối lãng mạn bên bờ biển, một người bạn cũ vô tình đi ngang qua và chào hỏi tôi. Chỉ vì tôi mỉm cười đáp lễ và trò chuyện chưa đầy hai phút, Nam đã thay đổi sắc mặt hoàn toàn. Ngay khi về đến phòng khách sạn, anh ta lao vào tôi, không phải để âu yếm mà để “đánh dấu chủ quyền” bằng những vết cắn bầm tím trên cổ và vai. Anh ta gầm gừ: “Em là của anh, đừng để bất cứ gã nào nhìn em bằng ánh mắt đó.”
Tôi bắt đầu cảm thấy ngộp thở. Nam kiểm tra điện thoại của tôi mỗi đêm, cài định vị vào xe và thậm chí là thuê người theo dõi tôi dưới danh nghĩa “bảo vệ”. Mỗi khi tôi phản kháng, anh ta lại quỳ xuống, khóc lóc và thề thốt rằng vì quá yêu nên mới hành động như vậy. Sự thao túng tâm lý ấy khiến tôi kiệt sức. Tôi sợ hãi mỗi khi nghĩ đến đám cưới – cái ngày mà tôi chính thức ký vào bản hợp đồng nô lệ cho cuộc đời mình.
Cái kết đầy kịch tính xảy ra vào đêm trước ngày đính hôn tại một trang trại biệt lập. Tôi vô tình phát hiện ra trong căn hầm bí mật của ngôi nhà gỗ, Nam dán đầy ảnh của tôi, nhưng đáng sợ hơn là ảnh của những người đàn ông từng đứng gần tôi trong quá khứ. Tất cả họ đều bị gạch chéo bằng mực đỏ, kèm theo những dòng chữ chửi rủa điên loạn. Hóa ra, những vụ “tai nạn” nhỏ mà các đồng nghiệp nam của tôi gặp phải trước đây đều không phải ngẫu nhiên. Nam không chỉ yêu, anh ta là một kẻ thái nhân cách đang săn đuổi và cô lập con mồi.
Trong cơn hoảng loạn, tôi cố gắng chạy thoát giữa đêm mưa tầm tã. Nam đuổi kịp tôi ở bìa rừng, ánh mắt anh ta không còn chút tình người, chỉ còn sự cuồng loạn. “Nếu anh không có được em, thì không ai có được hết!” – anh ta hét lên và lao vào định bóp cổ tôi. Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi vớ được một hòn đá sắc cạnh và đập mạnh vào đầu anh ta. Nam ngã xuống, máu chảy dài trên khuôn mặt điển trai ấy, hòa cùng nước mưa.
Tôi không quay đầu lại, chạy bán sống bán chết ra đường lớn và vẫy được một chuyến xe tải muộn. Ngay sáng hôm sau, tôi trình báo cảnh sát và cung cấp toàn bộ bằng chứng trong căn hầm đó. Nam bị bắt giữ để điều trị tâm thần và điều tra về những hành vi cố ý gây thương tích cho người khác. Tôi rời bỏ tất cả, chuyển đến một vùng ven biển xa xôi, nơi không ai biết tôi là ai. Giờ đây, mỗi khi có ai đó muốn chạm vào người, tôi vẫn giật mình run rẩy. Vết sẹo trên cổ đã mờ, nhưng vết sẹo trong tim thì có lẽ sẽ theo tôi đến cuối đời. Tình yêu, nếu thiếu đi sự tôn trọng và khoảng cách, nó chẳng khác gì một liều thuốc độc bọc đường.



