Sa ngã với nữ thực tập sinh, tôi m.ất vợ con và trả giá bằng cả cuộc đời

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phản bội vợ. Mười năm hôn nhân, tôi luôn tin mình là người đàn ông sống chuẩn mực. Tôi có một người vợ hiền, hai đứa con ngoan, một công việc ổn định. Cuộc sống không giàu sang nhưng yên ấm. Tôi từng tự hào rằng dù ngoài kia có bao nhiêu cám dỗ, tôi vẫn giữ được giới hạn. Cho đến ngày cô sinh viên thực tập ấy bước vào công ty, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo. Cô ấy tên Linh, mới ra trường, trẻ trung, xinh xắn và tràn đầy năng lượng. Ngày đầu đến phòng làm việc, Linh cười rất tươi rồi lễ phép chào từng người. Không hiểu sao ánh mắt tôi dừng lại lâu hơn bình thường. Có lẽ vì đã quá lâu rồi tôi không cảm nhận được nguồn năng lượng trẻ trung như thế. Vợ tôi sau nhiều năm chăm con đã không còn mặn mà như trước.

Cô ấy suốt ngày đầu tắt mặt tối với cơm áo, tối đến mệt mỏi lăn ra ngủ. Còn Linh lại dịu dàng, tinh tế, mỗi lần nói chuyện đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Là một người đàn ông ngoài bốn mươi, cảm giác ấy khiến tôi lâng lâng. Ban đầu chỉ là những câu hỏi công việc, rồi những lần nhắn tin ngoài giờ, rồi những buổi tôi lấy lý do ở lại hướng dẫn cô ấy làm báo cáo. Linh luôn tỏ ra ngây thơ và cần tôi che chở. Cô ấy kể về gia đình khó khăn, về ước mơ có một chỗ đứng trong công ty, về những lo lắng khi mới bước vào đời. Tôi thấy mình như trẻ lại khi được cô ấy cần đến.

Tôi bắt đầu nói dối vợ. Từ những lần “anh tăng ca”, “anh đi tiếp khách”, tôi dành thời gian ở bên Linh nhiều hơn ở nhà. Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là rung động thoáng qua. Nhưng rồi một đêm mưa, sau buổi liên hoan của phòng, tôi đưa Linh về phòng trọ. Cô ấy bảo sợ, nhờ tôi lên ngồi một lúc. Căn phòng nhỏ chỉ có hai người, mùi nước hoa thoang thoảng, ánh mắt cô ấy nhìn tôi đầy mời gọi. Tôi biết mình nên dừng lại. Tôi biết ở nhà vợ đang chờ. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn bước qua giới hạn. Đêm đó, tôi phản bội gia đình mình. Sau lần đầu tiên, tôi tưởng mình sẽ thấy tội lỗi và dừng lại, nhưng ngược lại, tôi lao vào mối quan hệ đó như kẻ nghiện.

Linh trẻ trung, cuồng nhiệt, khác hẳn sự lặng lẽ của vợ tôi. Mỗi lần ở bên cô ấy, tôi quên mất mình là người đàn ông đã có gia đình. Tôi mua quà cho Linh, đưa cô ấy đi ăn, thuê phòng khách sạn mỗi khi có cơ hội. Tiền lương của tôi dần hao hụt nhưng tôi vẫn không dừng được. Về nhà, tôi lạnh nhạt với vợ. Tôi cáu gắt vô cớ, né tránh những bữa cơm gia đình, thậm chí thấy khó chịu khi nghe con gọi. Vợ tôi nhận ra sự thay đổi. Cô ấy hỏi, tôi gắt lên bảo cô đa nghi. Cô ấy khóc, còn tôi thấy phiền phức. Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến Linh. Rồi Linh thông báo có thai. Tôi chết lặng khi nghe tin đó. Tôi hoảng sợ, yêu cầu cô ấy bỏ cái thai vì tôi không thể bỏ gia đình. Nhưng Linh không đồng ý. Cô ấy khóc lóc, nói yêu tôi thật lòng, nói sẽ sinh con dù không danh phận. Tôi bắt đầu thấy ngột ngạt.

Mối quan hệ từng ngọt ngào bỗng trở thành gánh nặng. Đúng lúc tôi đang rối bời thì vợ tôi phát hiện. Cô ấy đọc được tin nhắn trong điện thoại khi tôi ngủ quên. Sáng hôm sau, cô đặt điện thoại trước mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng bình tĩnh đến lạnh người: “Anh định giấu tôi đến bao giờ?” Tôi không thể chối. Tôi thú nhận tất cả, nghĩ rằng chỉ cần xin lỗi thì vợ sẽ tha thứ vì các con. Nhưng tôi đã đánh giá thấp nỗi đau mình gây ra. Vợ tôi không khóc lóc, không đánh ghen, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc của hai mẹ con rồi nói: “Anh phản bội tôi không phải vì phút yếu lòng, mà vì anh đã lựa chọn.” Tôi hoảng hốt van xin, quỳ xuống xin cô ấy ở lại. Nhưng đã quá muộn. Vợ tôi bế con rời đi ngay trong ngày. Căn nhà vốn ấm áp bỗng trống rỗng đến đáng sợ. Tôi chạy đến tìm Linh, nghĩ ít nhất vẫn còn cô ấy. Nhưng Linh lúc đó đã thay đổi hoàn toàn. Cô ấy không còn dịu dàng nữa, liên tục đòi tiền, đòi tôi ly hôn nhanh để cưới cô ấy.

Tôi bắt đầu nhận ra cô ấy không yêu tôi như tôi tưởng. Những khoản tiền tôi đưa không bao giờ đủ. Cô ấy còn dọa sẽ đến gặp vợ tôi, đến công ty làm ầm lên nếu tôi không đáp ứng. Tôi vừa mất gia đình, vừa bị kéo vào vòng xoáy tiền bạc. Chưa dừng lại ở đó, chuyện tôi ngoại tình lan ra công ty. Linh cãi nhau với tôi ngay tại văn phòng, khiến mọi người biết hết. Danh tiếng tôi sụp đổ. Tôi bị đình chỉ công việc để điều tra vì có quan hệ tình cảm với thực tập sinh. Chỉ trong một tháng, tôi mất tất cả: vợ bỏ, con xa lánh, công việc lao đao, tiền bạc cạn kiệt. Tôi tìm đến nhà vợ xin quay về, nhưng cô ấy chỉ nhìn tôi và nói: “Thứ anh nhớ không phải là tôi, mà là mái ấm anh đã tự tay phá nát.” Câu nói ấy khiến tôi chết lặng. Tôi nhận ra điều mình day dứt không chỉ là lỗi lầm, mà là những ký ức nóng bỏng với Linh vẫn ám ảnh tôi từng ngày. Tôi ghê tởm chính bản thân vì đã đánh đổi cả gia đình vì vài tháng đam mê xác thịt.

Cuối cùng, Linh bỏ cái thai rồi rời đi khi tôi không còn tiền. Tôi bị công ty cho thôi việc vì bê bối. Tôi sống một mình trong căn nhà trống, đêm nào cũng nhớ tiếng con cười và bữa cơm gia đình. Những thứ từng ở ngay trước mắt, giờ trở thành điều xa xỉ. Tôi từng nghĩ ngoại tình chỉ là một phút sa ngã. Nhưng sự thật, nó là con dao cắt đứt mọi thứ mình trân quý. Tôi trở về với vợ trong suy nghĩ, nhưng gia đình ấy không còn chỗ cho tôi nữa. Thứ còn lại chỉ là ký ức nhơ nhớp về sai lầm và nỗi ân hận đeo bám suốt quãng đời còn lại. Tôi đã đánh đổi cả cuộc đời mình chỉ để đổi lấy vài phút mê muội. Và cái giá ấy là mất tất cả.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img