Tôi cứ nghĩ hôn nhân là nơi để dựa vào nhau, rằng chỉ cần mình sống chân thành thì sẽ được yêu thương. Nhưng tôi đã sai. Chỉ vì một việc mà tôi cho là hết sức bình thường, chồng tôi đã nổi cơn điên, đánh đập tôi không thương tiếc và đẩy cuộc hôn nhân của chúng tôi đến bờ vực tan vỡ. Tôi lấy chồng được gần bốn năm, có một đứa con trai lên ba. Chồng tôi tên Nam, hơn tôi ba tuổi, bề ngoài hiền lành, ít nói, ai nhìn vào cũng nghĩ anh là người chồng mẫu mực. Quả thật, thời gian đầu anh rất tốt với tôi. Anh chăm làm, không rượu chè, lương đưa hết cho vợ giữ. Tôi từng nghĩ mình may mắn vì lấy được người đàn ông biết lo cho gia đình.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới nhận ra Nam là người cực kỳ gia trưởng và có tính chiếm hữu bệnh hoạn. Anh không cho tôi giao tiếp nhiều với bạn bè, không thích tôi ăn mặc đẹp, thậm chí đi ra ngoài cũng phải báo với anh đi đâu, gặp ai. Lúc đầu tôi nghĩ anh ghen vì yêu nên cố nhẫn nhịn. Tôi bỏ dần những cuộc hẹn với bạn, sống quanh quẩn ở nhà chăm con để anh yên tâm. Mọi chuyện càng lúc càng ngột ngạt. Chỉ cần tôi cười nói với người đàn ông khác, dù là hàng xóm hay đồng nghiệp cũ, anh cũng khó chịu ra mặt.
Có lần tôi đi mua đồ, gặp người bạn học cũ nên đứng nói chuyện vài phút, về đến nhà anh đập điện thoại của tôi vì cho rằng tôi “lăng nhăng”. Tôi khóc, anh xin lỗi, hứa không tái phạm nên tôi lại bỏ qua. Tôi nghĩ ai cũng có lúc nóng giận. Cho đến hôm đó, tôi đưa con đi tiêm ở trạm y tế. Trong lúc bế con đứng chờ, tôi loay hoay mãi không giữ nổi thằng bé đang quấy khóc thì một người đàn ông đứng cạnh giúp tôi giữ xe và lấy hộ chai nước. Tôi cảm ơn anh ấy vài câu, hoàn toàn chỉ là xã giao bình thường. Không ngờ đúng lúc đó, Nam đi ngang qua và nhìn thấy. Tối hôm ấy, khi con vừa ngủ, Nam khóa cửa phòng rồi ném điện thoại của tôi xuống giường, gằn giọng hỏi: “Thằng đàn ông chiều nay là ai?” Tôi ngơ ngác giải thích chỉ là người lạ giúp tôi bế con, nhưng anh không tin.
Anh nói tôi cười với người ta quá thân mật, nói chắc chắn tôi có quan hệ mờ ám. Tôi cố giải thích nhưng càng nói anh càng điên tiết. Anh tát tôi mạnh đến mức tôi ngã xuống nền nhà. Tôi chưa kịp phản ứng thì anh túm tóc kéo tôi dậy, vừa đánh vừa chửi tôi là loại đàn bà lẳng lơ. Tôi gào khóc, van xin, nhưng anh như mất kiểm soát. Anh đập đầu tôi vào tường rồi lột áo tôi ra, bắt tôi quỳ giữa phòng để “nhớ cái tội phản bội chồng”. Tôi nhục nhã và hoảng loạn đến mức không thở nổi. Đứa con nhỏ thức giấc khóc thét, nhưng anh mặc kệ. Đêm đó, tôi bị đánh đến bầm tím khắp người chỉ vì đã nói vài câu với một người đàn ông xa lạ. Sáng hôm sau, nhìn tôi với gương mặt sưng húp, anh chỉ lạnh lùng nói: “Nếu em còn dám nhìn thằng khác, lần sau sẽ không nhẹ như thế.” Tôi đau đớn nhưng vẫn cố chịu đựng vì con. Tôi tự nhủ anh nóng tính thôi, rồi sẽ thay đổi. Nhưng tôi đã nhầm. Sau lần đó, Nam kiểm soát tôi kinh khủng hơn.
Anh kiểm tra điện thoại mỗi ngày, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Có hôm tôi bế con sang nhà hàng xóm chơi quá lâu, về nhà anh khóa cửa không cho vào, bắt tôi đứng ngoài sân đến nửa đêm. Tôi dần sống trong sợ hãi. Mỗi ngày đều lo mình sẽ làm sai điều gì đó khiến anh nổi giận. Tôi không còn là một người vợ, mà giống như tù nhân trong chính ngôi nhà của mình. Đỉnh điểm là hôm tôi đưa con đi khám. Bác sĩ nam hỏi vài câu về tình trạng của con, tôi trả lời bình thường. Không hiểu bằng cách nào Nam biết chuyện.
Tối đó anh lại nổi cơn ghen. Anh đạp đổ bàn ăn, bóp cổ tôi và gào lên rằng tôi cố tình quyến rũ đàn ông. Trong cơn hoảng loạn, tôi vùng chạy ra ngoài kêu cứu. Hàng xóm phá cửa xông vào, thấy tôi nằm dưới sàn, cổ bầm tím, còn Nam vẫn đang chửi bới điên loạn. Lần đó tôi được đưa vào viện cấp cứu. Bác sĩ nói nếu chậm vài phút có thể tôi đã chết. Nằm trên giường bệnh, nhìn con trai khóc ngất bên ngoài, tôi mới tỉnh ra rằng nếu tiếp tục ở lại, không chỉ đời tôi bị hủy mà con tôi cũng sẽ lớn lên trong địa ngục.
Khi xuất viện, tôi bế con về nhà mẹ đẻ và nộp đơn ly hôn. Nam kéo đến quỳ xin, khóc lóc nói anh yêu tôi quá nên mới như vậy, hứa sẽ thay đổi. Nhưng tôi không còn tin nữa. Tình yêu không thể là lý do để bạo hành. Phiên tòa diễn ra nhanh chóng vì tôi có đầy đủ bằng chứng thương tích. Tôi giành quyền nuôi con. Nam sau đó bị mọi người xa lánh, công việc sa sút vì ai cũng biết bộ mặt thật của anh. Còn tôi, dù bắt đầu lại rất khó khăn, nhưng ít nhất tôi và con được sống trong bình yên.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn những vết sẹo mờ trên cơ thể, tôi vẫn rùng mình nhớ lại quãng thời gian đó. Tôi từng nghĩ nhẫn nhịn sẽ giữ được gia đình, nhưng sự nhẫn nhịn chỉ khiến kẻ bạo hành càng lấn tới. Tôi hiểu ra rằng không có tình yêu nào đi kèm đòn roi và kiểm soát. Tôi rời bỏ cuộc hôn nhân ấy với hai bàn tay trắng, nhưng đổi lại tôi giữ được mạng sống và tuổi thơ bình yên cho con. Và đó là quyết định đúng đắn nhất đời tôi: rời đi trước khi quá muộn.



