Chồng đưa người khác sống xa hoa, để vợ con gồng gánh nợ nần

Chồng đưa người khác sống xa hoa, để vợ con gồng gánh nợ nần
Mười chín năm. Đó không phải là một con số, đó là cả một đời người. Tôi nhìn vào gương, thấy người đàn bà trong đó vừa xa lạ vừa đáng thương. Mười chín năm qua, tôi đã sống như một vị thánh hay đúng hơn là một kẻ khờ khạo vĩ đại, để rồi nhận lại một cái kết không thể kinh tởm hơn.

Tôi và Nam kết hôn khi cả hai còn trắng tay. Năm đầu tiên, hạnh phúc ngọt ngào như mật. Nhưng mật ngọt thì chết ruồi. Khi con gái đầu lòng mới 10 tháng tuổi, tôi phát hiện Nam ngoại tình. Lúc đó, vì sự yếu mềm và niềm tin ngây thơ rằng “đàn ông ai chẳng có lúc lỡ bước”, tôi tha thứ. Một năm sau, danh sách “bóc bánh trả tiền” của anh dài dằng dặc. Tôi lại khóc, lại đau, và lại… bỏ qua. Tôi yêu anh đến mức tự huyễn hoặc mình rằng tình yêu của mình sẽ cảm hóa được con thú hoang trong anh.

Nhưng cuộc đời không phải là truyện cổ tích.

Cách đây một năm, sự thật nổ tung như một quả bom nguyên tử san phẳng mọi chút kiên nhẫn cuối cùng trong tôi. Nam không chỉ ngoại tình, anh ta đã xây dựng một “vương quốc” riêng suốt bốn năm ròng rã với một người đàn bà khác. Đau đớn thay, đó là quãng thời gian tôi mang thai và sinh bé thứ hai.

Khi tôi nằm trên bàn mổ, khi tôi thức đêm trông con trong cảnh túng quẫn, thì Nam đang bận “khởi nghiệp”. Anh ta nói với tôi rằng công việc khó khăn, cần vốn. Tôi tin. Tôi làm việc đến kiệt sức, vừa nuôi con, vừa gom góp từng đồng tiền xương máu đưa cho anh ta “đầu tư”. Tôi ăn uống kham khổ, một bộ quần áo không dám mua mới để trả những khoản nợ khổng lồ từ những lần anh ta thất bại trước đó.

Nhưng hóa ra, số tiền đó không hề đi vào máy móc hay mặt bằng. Nó chảy thẳng vào túi của cô nhân tình. Trong khi mẹ con tôi tằn tiện từng đồng bạc lẻ, Nam đưa bồ đi du lịch khắp các resort sang trọng nhất. Anh ta tổ chức tiệc sinh nhật xa hoa cho con riêng của bồ, cung phụng gia đình cô ta như một người con hiếu thảo, người cha mẫu mực. Anh ta mua sắm đồ hiệu, chưng diện bóng bẩy, còn về nhà thì trưng ra bộ mặt mệt mỏi vì “áp lực công việc”.

Mỗi lần anh ta nhắn tin xin tiền, tôi lại cuống cuồng lo liệu vì sợ chồng bị stress. Tôi đâu biết rằng, đêm đó anh ta đang gọi người đàn bà kia là “vợ”, gọi bố cô ta là “ba” và ôm ấp đứa con của kẻ khác

Sự việc vỡ lở. Nam cắt đứt liên lạc với bên kia nhanh như một cái máy. Anh ta xóa sạch dấu vết, chặn số, quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ. Anh ta lại đóng vai người cha yêu con, người chồng hối lỗi. Nhìn cảnh đứa lớn lớp 12 quấn quýt lấy bố, nhìn đứa nhỏ ngây thơ cười đùa trong vòng tay kẻ phản bội, tim tôi thắt lại.

Tôi cố giả vờ bình thường trước mặt con, nhưng mỗi khi đêm xuống, khi Nam chạm vào người, tôi thấy rùng mình kinh tởm. Cảm giác như có hàng ngàn con sâu đang bò trên da thịt. Tôi đã nhìn thấy những tấm hình họ chụp chung – thứ mà suốt 19 năm qua tôi chưa từng có với anh ta. Tôi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh ta bên “gia đình nhỏ” kia, trong khi ở nhà, anh ta chỉ dành cho tôi sự im lặng và những lời than vãn về nợ nần.

Chưa dừng lại ở đó, tôi phát hiện anh ta còn gánh thêm khoản nợ riêng hơn 200 triệu đồng. Tiền đó đi đâu? Chắc chắn là để đổi lấy những nụ cười giả tạo của cô bồ – kẻ mà theo tôi biết, cũng đang “bắt cá nhiều tay” và đã nhanh chóng tìm được mối ngon hơn ngay khi Nam trắng tay.

Nam vẫn hằng đêm ôm chặt tôi ngủ, miệng thốt ra những lời hứa hẹn. Nhưng tôi không còn là người đàn bà của 19 năm trước. Tôi nhận ra rằng, nếu tôi tiếp tục ở lại, tôi không chỉ đang trả nợ tiền bạc cho anh ta, mà còn đang trả nợ bằng cả phần đời còn lại của mình.

Tôi lặng lẽ thu thập toàn bộ bằng chứng. Một buổi tối, tôi đặt lên bàn hai thứ: Một bản sao toàn bộ hình ảnh, tin nhắn anh ta cung phụng bồ, và một tờ đơn ly hôn.

Nam tái mét: “Em định để con mất bố à? Đứa lớn sắp vào đại học, em định làm nó suy sụp sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh lùng: “Con tôi không cần một tấm gương phản bội và lừa lọc. Số nợ 200 triệu kia, anh tự đi mà giải quyết. Tài sản chung, tôi sẽ lấy đủ để lo cho hai con ăn học. Nếu anh không ký, những tấm hình này sẽ xuất hiện trên trang cá nhân của đối tác và họ hàng anh ngay lập tức.”

Tôi quyết định ly hôn. Dù phía trước là khoản nợ lớn, dù con gái lớn có thể sẽ sốc, nhưng tôi biết mình phải cứu lấy chính mình trước khi chết chìm trong sự ghê tởm này. Tôi thà để con thấy một người mẹ đơn thân mạnh mẽ và tự trọng, còn hơn thấy một người mẹ héo mòn vì sự bao dung mù quáng.

Ngày bước ra khỏi tòa, bầu trời hôm đó lạ thay lại rất xanh. Tôi mất 19 năm để học một bài học: Lòng vị tha không có giới hạn là sự tiếp tay cho tội ác. Giờ đây, tôi không còn nợ anh ta, không còn nợ tình yêu huyễn hoặc kia. Tôi chỉ nợ chính mình một cuộc đời bình yên.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img