Bố chia đất cho anh trai, còn cho tôi những tờ hóa đơn viện phí

Ngày bố tôi nằm viện, tôi đã nghĩ chỉ cần ông qua khỏi thì có phải đánh đổi tất cả tôi cũng chấp nhận. Nhưng tôi không ngờ, sau tất cả những tháng ngày tôi thức trắng chăm ông, thứ tôi nhận lại không phải là sự công bằng, mà là một nhát dao chí mạng từ chính gia đình mình. Nhà tôi có hai anh em, anh trai là con cả nên từ nhỏ đã được bố mẹ cưng chiều hơn. Anh học hành không giỏi, lớn lên cũng chẳng chí thú làm ăn, nhưng trong mắt bố mẹ, anh vẫn là “đích tôn”, là người nối dõi. Còn tôi là con gái, từ bé đã quen với việc nhường nhịn. Khi anh cần tiền cưới vợ, bố mẹ bán mảnh đất dành dụm bao năm để lo cho anh. Khi anh làm ăn thua lỗ, tôi lại là người mang tiền tích cóp của mình ra giúp. Tôi vẫn nghĩ gia đình là máu mủ, hơn thua làm gì. Rồi bố tôi đổ bệnh nặng, phải nhập viện cấp cứu.

Anh trai lấy lý do bận làm, bận chăm con nên gần như không xuất hiện. Một mình tôi chạy ngược chạy xuôi lo thủ tục, đóng viện phí, thức đêm canh bố từng cơn đau. Mẹ tôi lớn tuổi, sức yếu, cũng chỉ biết trông cậy vào tôi. Bao nhiêu tiền tiết kiệm tôi đổ hết vào viện phí. Không đủ, tôi vay mượn thêm bên ngoài. Có những đêm nhìn hóa đơn viện phí dài dằng dặc, tôi chỉ biết cắn răng vì nghĩ miễn cứu được bố là được. Trong suốt mấy tháng đó, anh trai tôi chỉ ghé qua vài lần cho có lệ. Mỗi lần đến, anh đứng nói vài câu rồi đi, chưa từng đưa lấy một đồng. Vậy mà mỗi lần họ hàng tới thăm, anh lại lớn tiếng kể công rằng đang lo cho bố rất nhiều, rằng tiền viện phí anh cũng góp không ít. Tôi nghe mà nghẹn đắng, nhưng vẫn im lặng vì không muốn bố mẹ buồn. Sau nhiều tháng điều trị, bố tôi qua cơn nguy kịch. Tôi kiệt sức cả thể xác lẫn tinh thần, nợ nần chồng chất, nhưng trong lòng vẫn nhẹ nhõm vì ít nhất bố còn sống.

Tôi đã nghĩ những hy sinh ấy rồi gia đình cũng sẽ hiểu. Nhưng đúng lúc đó, bố gọi cả nhà lại và tuyên bố chia đất. Mảnh đất duy nhất của gia đình được chia hết cho anh trai tôi. Phần tôi, bố đặt trước mặt một xấp giấy viện phí đã thanh toán rồi bảo: “Nhà chẳng còn gì, bố chỉ có thể giao cho con mấy giấy tờ này, coi như ghi nhận công con đã chăm bố.” Tôi chết lặng. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Tôi nhìn bố, nhìn mẹ, nhìn anh trai, không ai nói gì. Anh trai tôi ngồi im, vẻ mặt tỉnh bơ như thể chuyện đó là hiển nhiên.

Tôi run run hỏi bố: “Bao nhiêu tiền con bỏ ra cứu bố, bao nhiêu tháng con chăm bố, cuối cùng con chỉ được nhận lại mấy tờ giấy này sao?” Bố tôi lạnh lùng đáp: “Con là con gái, rồi cũng là người nhà người ta. Đất đai phải để cho con trai.” Khoảnh khắc đó tim tôi như vỡ nát. Tôi bật khóc ngay trước mặt cả nhà. Tôi không khóc vì tiếc đất, mà khóc vì nhận ra suốt bao năm qua mình chỉ là người hy sinh vô điều kiện, nhưng chưa từng được xem là người xứng đáng nhận lại điều gì. Tôi quay sang anh trai, mong ít nhất anh lên tiếng. Nhưng anh chỉ cười nhạt rồi nói: “Phụ nữ lấy chồng rồi, còn đòi chia đất gì nữa.” Câu nói ấy như giọt nước tràn ly. Tôi đứng bật dậy, lấy toàn bộ hóa đơn viện phí ném xuống bàn rồi nói trong nước mắt: “Được, nếu đất là của anh, thì những hóa đơn này cũng là của anh. Tôi cứu bố không phải để đổi lấy đất, nhưng tôi không chấp nhận bị đối xử như kẻ ngoài cuộc.” Mẹ tôi hoảng hốt giữ tôi lại, bố quát mắng rằng tôi hỗn láo, rằng tôi tính toán với cha mẹ.

Nhưng lúc ấy tôi hiểu, nếu mình tiếp tục nhịn nhục thì cả đời này cũng chỉ là người đứng sau gánh vác mọi thứ cho người khác hưởng. Tôi rời khỏi nhà ngay hôm đó. Vài ngày sau, tôi nộp đơn kiện yêu cầu chia thừa kế theo pháp luật. Cả gia đình họ hàng kéo đến trách móc, nói tôi bất hiếu, nói tôi tham đất của anh trai. Mẹ tôi gọi điện khóc lóc, bố từ mặt tôi, anh trai chửi tôi tham lam. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi không lùi bước. Phiên tòa diễn ra sau nhiều tháng căng thẳng. Những giấy tờ viện phí, các khoản vay mượn, công sức chăm sóc bố đều được đưa ra. Cuối cùng, tòa tuyên mảnh đất phải chia đều cho hai anh em theo đúng quy định. Ngày nghe phán quyết, anh trai tôi gào lên giữa tòa rằng tôi là đồ phản bội gia đình. Bố tôi tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Tôi thắng kiện, nhưng chẳng có cảm giác vui. Tôi cầm phần đất thuộc về mình mà nước mắt cứ rơi. Gia đình tôi từ đó tan nát. Bố mẹ từ mặt tôi, anh trai coi tôi như kẻ thù.

Họ hàng nhìn tôi bằng ánh mắt dè bỉu. Vài năm sau, anh trai bán hết phần đất được chia để trả nợ cờ bạc rồi bỏ đi biệt tích. Bố tôi vì cú sốc đó mà bệnh nặng thêm. Người cuối cùng quay về viện chăm ông lại là tôi. Nằm trên giường bệnh, bố khóc và nói lời xin lỗi. Ông bảo cả đời trọng nam khinh nữ, đến lúc gần đất xa trời mới nhận ra người ở lại với ông chính là đứa con gái từng bị ông bạc đãi. Tôi tha thứ cho bố, nhưng những tổn thương năm ấy không bao giờ biến mất. Tôi hiểu rằng điều đau đớn nhất không phải là mất phần đất, mà là bị chính người thân xem nhẹ mọi hy sinh của mình chỉ vì mình là con gái. Sau tất cả, tôi vẫn giữ phần đất ấy, không phải vì tài sản, mà để nhắc bản thân rằng sự nhẫn nhịn không có nghĩa là cam chịu. Có những bất công, nếu mình không đứng lên, sẽ chẳng ai trả lại công bằng cho mình. Và đôi khi, đau đớn nhất không phải là bị người ngoài làm tổn thương, mà là bị chính gia đình ruồng rẫy sau tất cả những gì mình đã hy sinh.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img