Tuấn – một sinh viên tỉnh lẻ – quen với những ngày sống bằng mì gói và nước lọc, có khi cả ngày không ăn chỉ để dành tiền đóng học phí. Cuộc sống của anh xoay quanh giảng đường, ca làm thêm và nỗi lo tiền bạc đè nặng đến nghẹt thở. Cho đến một buổi chiều mưa, khi đang vội vã chạy về phòng trọ, anh bắt gặp một bà lão ngã ngay trước cổng trường. Không chút do dự, Tuấn lao tới đỡ bà dậy. Bà lão mặc giản dị, tóc bạc trắng nhưng ánh mắt lại rất sắc sảo. Sau khi cảm ơn, bà bất ngờ hỏi một câu khiến Tuấn sững người: “Cậu có muốn đổi đời không?” Ban đầu anh tưởng bà đùa, nhưng rồi lời đề nghị tiếp theo khiến tim anh đập loạn – bà muốn anh kết hôn với bà. Đổi lại, toàn bộ tài sản của bà sẽ thuộc về anh.
Tuấn đã cười gượng, cho rằng đó là chuyện điên rồ. Nhưng đêm hôm đó, khi nhìn ví chỉ còn vài chục nghìn và tin nhắn mẹ gửi lên hỏi vay tiền thuốc, anh không thể ngủ. Sau nhiều ngày giằng xé, cuối cùng anh quay lại tìm bà. Người phụ nữ tên Bích, 70 tuổi, sống một mình trong căn biệt thự rộng lớn giữa thành phố. Bà không vòng vo: “Ta không cần tình yêu. Ta chỉ cần một người ở cạnh. Còn cậu cần tiền. Chúng ta mỗi người một thứ.” Một giao dịch lạnh lẽo nhưng rõ ràng. Và Tuấn gật đầu.
Đám cưới diễn ra chóng vánh, không hoa, không khách. Chỉ một tờ giấy đăng ký kết hôn và hai con người hoàn toàn xa lạ trở thành vợ chồng. Từ ngày đó, Tuấn bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác: phòng riêng sang trọng, bữa ăn đầy đủ, tiền bạc không còn là nỗi lo. Nhưng càng sống trong căn biệt thự ấy, anh càng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ngôi nhà quá yên tĩnh, người giúp việc ít nói, còn bà Bích – dù tuổi cao – lại luôn tỉnh táo, ánh mắt lúc nào cũng như đang tính toán điều gì đó.
Điều khiến Tuấn bất an nhất là căn phòng ở cuối hành lang tầng hai. Mỗi đêm, đúng một giờ cố định, bà Bích đều bước vào đó và khóa chặt cửa. Có hôm, Tuấn thức giấc giữa đêm và nghe thấy những âm thanh lạ – như tiếng thì thầm, lúc lại như tiếng khóc rất khẽ. Khi anh hỏi, bà chỉ mỉm cười: “Chuyện quá khứ thôi, đừng tò mò.” Nhưng chính câu nói ấy lại càng khiến anh không yên.
Đến ngày thứ mười sau khi cưới, cảm giác bất an lên đến đỉnh điểm. Đêm hôm đó, khi bà Bích đã vào phòng như thường lệ, Tuấn lặng lẽ bước đến. Cánh cửa không khóa như mọi khi. Tay anh run run đẩy nhẹ… và thứ bên trong khiến anh chết lặng.
Không phải vàng bạc hay bí mật tài sản như anh từng nghĩ. Trên tường treo kín ảnh của… những người đàn ông trẻ. Tất cả đều mặc vest, đứng cạnh bà Bích trong những bức ảnh cưới. Có người nhìn quen thuộc đến rợn người. Dưới mỗi bức ảnh là một khung nhỏ ghi ngày tháng… và ngày mất. Trên bàn là một chồng hồ sơ – giấy đăng ký kết hôn, di chúc, và cả giấy chứng tử của nhiều người đàn ông khác nhau. Tất cả đều có chung một điểm: họ đều kết hôn với bà, và đều qua đời chỉ sau một thời gian ngắn.
Tuấn cảm thấy sống lưng lạnh toát. Khi anh còn chưa kịp hiểu hết, một giọng nói vang lên phía sau: “Cậu cũng giống họ thôi.” Anh quay phắt lại, bà Bích đứng đó, ánh mắt không còn hiền từ như trước. Bà thản nhiên bước vào, như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra. “Cậu nghĩ mình là người đầu tiên à? Những người trước… họ cũng cần tiền như cậu. Và họ đã chọn sai.”
Tuấn lùi lại, tim đập loạn xạ. Nhưng đúng lúc đó, bà Bích bật cười – một nụ cười khiến anh rùng mình. “Yên tâm, ta không làm gì cậu cả. Ngược lại… cậu mới là người nên lo cho ta.” Bà ném xuống trước mặt anh một tập giấy. Đó là… hợp đồng bảo hiểm nhân thọ mang tên chính anh, với số tiền khổng lồ, người thụ hưởng là bà.
Khoảnh khắc ấy, Tuấn mới hiểu ra: anh không phải người “đổi đời” – anh chỉ là quân cờ trong một kế hoạch đã được tính toán từ trước. Nhưng điều khiến anh sốc nhất chưa dừng lại ở đó. Khi lật trang cuối cùng, anh phát hiện một chi tiết khiến toàn thân đông cứng: hợp đồng đã có chữ ký của anh… từ trước cả khi họ kết hôn.



