Tin chồng đi công tác, tôi lặng người khi thấy anh trong viện, lo lắng cho một ‘người vợ’ khác
Ánh đèn neon trong sảnh bệnh viện chao đảo trước mắt tôi như những bóng ma trùm lấp lên sự thật bàng hoàng. Một mình tôi, bụng mang dạ chửa ở tháng thứ tám, lết từng bước chân nặng nề đi khám thai định kỳ giữa đêm khuya thanh vắng. Chồng tôi – Minh – đáng lẽ đang ở cách đây hàng nghìn cây số để đàm phán một dự án lớn cho tương lai của chúng tôi. Vậy mà, cánh cửa cấp cứu bật mở, tôi chết lặng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Minh, người đàn ông tôi tôn thờ như một vị thánh, đang hớt hải, mặt cắt không còn giọt máu, dìu một người phụ nữ trẻ đẹp trong bộ váy bầu sang trọng. Anh ta gào lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn: “Bác sĩ ơi! Cứu vợ tôi với! Cô ấy ra máu nhiều quá, con tôi có mệnh hệ gì tôi không sống nổi đâu!”
Tiếng “vợ tôi” và “con tôi” vang lên chát chúa, đâm thủng màng nhĩ tôi. Tôi đứng chôn chân sau cột trụ lớn, hơi thở đứt quãng. Anh nâng niu cô ta, ánh mắt chứa chan sự lo lắng tột cùng – thứ ánh mắt mà suốt thai kỳ gian khó vừa qua, anh chưa từng dành cho tôi vì “bận công tác”. Tôi nhìn chiếc đồng hồ mạ vàng trên tay anh, chiếc đồng hồ tôi đã thức trắng nhiều đêm làm thêm để mua tặng, giờ đây nó đang ôm trọn lấy vai người đàn bà kia. Nỗi đau thể xác bị cơn thịnh nộ và sự ghê tởm lấn át. Tôi không xông ra đánh ghen, bởi tôi biết, một kẻ lừa dối tinh vi như Minh cần một bản án tàn khốc hơn thế.
Tôi lầm lũi trở về căn nhà vắng lặng. Mẹ chồng tôi, bà Lan, đang ngồi trên xe lăn trong căn phòng mù mịt khói hương. Kể từ ngày bà bị tai biến sau một vụ tai nạn bí ẩn, tôi đã tận tụy chăm sóc bà như mẹ ruột. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp, chấp nhận làm một kẻ giúp việc không công để Minh yên tâm gây dựng sự nghiệp. Tôi nhìn bà, người phụ nữ hiền lành luôn nắm tay tôi bảo: “May có con, thằng Minh mới tu chí được như vậy.”
Cơn nghi ngờ thôi thúc tôi lục soát căn phòng của bà. Khi tôi nâng tấm nệm dày dưới lưng bà để thay ga giường, một chiếc hộp sắt nhỏ rơi ra. Bên trong không phải tiền vàng, mà là một chiếc điện thoại đời mới nhất đang nhấp nháy thông báo Zalo. Một cái tên hiện lên: “Gà cưng”.
“Mẹ ơi, con đưa Uyên đi đẻ rồi. Mẹ ở nhà trông chừng con vợ già cho kỹ, đừng để nó bén mảng đến bệnh viện. Đợi Uyên sinh xong con trai cho mẹ, con sẽ ép nó ký đơn ly hôn rồi tống nó ra đường tay trắng.”
Tin nhắn phản hồi từ máy của mẹ chồng khiến tôi nôn mửa ngay tại chỗ: “Cố lên con trai, cháu nội đích tôn của mẹ quan trọng nhất. Cứ để nó hầu hạ mẹ nốt mấy ngày này, xong việc mẹ con mình đoàn tụ.”
Thì ra, bà ta không hề liệt. Bà ta chỉ giả vờ để xích chân tôi ở nhà, biến tôi thành nô lệ để con trai bà ta rảnh rang cung phụng nhân tình. Một vở kịch hoàn hảo mà tôi là con rối duy nhất bị dắt mũi. Trái tim tôi lạnh ngắt, một kế hoạch trả thù tàn khốc hình thành trong đầu.
Tôi không đánh động. Tôi lẳng lặng dùng điện thoại đó, gửi một tin nhắn cho Minh dưới danh nghĩa bà Lan: “Cháy nhà rồi con ơi, con vợ nó biết hết rồi, nó đang cầm dao đòi đốt hết giấy tờ nhà đất và tài sản đứng tên con. Về ngay!”
Sự tham lam và hèn nhát đã khiến Minh bỏ mặc nhân tình đang chờ sinh mà lao về nhà như một con thiêu thân. Khi anh ta vừa bước chân vào cửa, đập vào mắt anh ta không phải là cảnh cháy nhà, mà là tôi đang thong dong ngồi uống trà, trên bàn là xấp tài liệu bằng chứng ngoại tình, sổ sách biển thủ công quỹ của công ty anh ta mà tôi đã âm thầm thu thập từ lâu.
Bà Lan thấy con trai về, quên mất mình đang đóng vai liệt, bật dậy khỏi xe lăn để thanh minh. Tôi mỉm cười cay đắng nhìn hai mẹ con họ diễn trò. Minh quỳ xuống chân tôi, van xin bằng giọng lưỡi giả tạo: “Anh bị cô ta lừa, mẹ bắt anh làm vậy…”
Tôi không nói một lời, chỉ đưa tay chỉ ra phía cửa. Ở đó, công an và luật sư của tôi đã chờ sẵn. Hóa ra, dự án “công tác” bấy lâu nay của anh ta thực chất là một đường dây rửa tiền phi pháp. Tôi đã nộp toàn bộ bằng chứng.
Cái kết đến nhanh như một cơn lốc. Minh bị áp giải đi ngay trong đêm vì tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và sai phạm tài chính nghiêm trọng. Người tình của anh ta ở bệnh viện, vì không có người thân ký giấy mổ và nộp viện phí kịp thời, cộng với việc Minh bỏ chạy khiến cô ta sốc tâm lý, đã dẫn đến băng huyết nặng. Cô ta giữ được mạng nhưng vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ, đứa bé cũng không giữ được.
Bà Lan, người mẹ chồng tham độc, bị sốc thực sự dẫn đến tai biến lần hai, lần này bà liệt thật sự nhưng không còn ai ở bên chăm sóc. Tôi bán sạch tài sản đứng tên chung, dọn đến một nơi ở mới, bắt đầu cuộc sống của người mẹ đơn thân kiêu hãnh. Ngày tôi bế con trên tay đón ánh nắng đầu tiên, tôi biết rằng màn mưa đen tối ấy đã lùi xa, nhường chỗ cho một cuộc đời tự do và rực rỡ.



