Tôi và Nhã yêu nhau hơn một năm, một khoảng thời gian đủ dài để tôi tin rằng mình đã tìm thấy bến đỗ cuộc đời. Nhã là người phụ nữ dịu dàng, hiểu chuyện, dù cô ấy từng có một đời chồng nhưng tôi chưa bao giờ lấy đó làm điều bận tâm. Đám cưới của chúng tôi được ấn định vào cuối tháng này tại vùng cao nguyên lộng gió, nơi tôi và cô ấy dự định sẽ xây dựng một tổ ấm mới.
Thế nhưng, đúng một tuần trước khi lễ rước dâu diễn ra, Nhã đột ngột đưa ra một lời đề nghị khiến tôi chết lặng: “Em muốn quay về nhà chồng cũ ở đúng 15 ngày để… trả nợ nghĩa tình”. Cơn giận bốc lên đến tận đỉnh đầu, tôi không thể hiểu nổi cái gọi là “nghĩa tình” đó là gì khi cô ấy chuẩn bị bước vào lễ đường với tôi. Nhưng Nhã đã quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, thề thốt rằng giữa cô ấy và người cũ – gã tên Bình – không còn tình cảm, chỉ là có một bí mật liên quan đến di chúc của mẹ Bình mà cô ấy buộc phải có mặt để hoàn tất thủ tục pháp lý.
Vì quá yêu và cũng vì lòng kiêu hãnh muốn chứng tỏ mình là người đàn ông bao dung, tôi đã tặc lưỡi đồng ý, với điều kiện cô ấy phải giữ liên lạc mỗi ngày. Thế nhưng, ngay từ ngày thứ ba, Nhã bắt đầu thưa dần những cuộc gọi. Những tin nhắn trả lời chỉ là “Em bận”, “Em đang mệt”. Không thể ngồi yên, tôi quyết định tự mình lái xe vượt hàng trăm cây số đến vùng ven biển – nơi căn nhà của chồng cũ cô ấy tọa lạc. Tôi không báo trước, trong lòng nung nấu một ý định bắt quả tang nếu có sự phản bội. Khi tôi đến nơi, căn nhà chìm trong bóng tối dù mới 8 giờ tối. Qua khe cửa sổ khép hờ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến tim tôi như ngừng đập. Nhã không hề làm thủ tục di chúc nào cả. Cô ấy đang quỳ dưới chân Bình, nhưng không phải để van xin tình yêu, mà là để… tiêm một loại thuốc gì đó cho hắn ta. Bình gầy gò, hốc hác như một xác không hồn, nằm trên giường bệnh đặt ngay giữa phòng khách.
Tiếng Nhã nấc nghẹn vang lên: “Anh ráng chịu đựng, chỉ còn vài ngày nữa thôi, khi anh ta tin em hoàn toàn, em sẽ có đủ tiền để đưa anh sang nước ngoài chữa trị”. Hóa ra, vở kịch “kết hôn” với tôi chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Nhã biết tôi có khối tài sản thừa kế kếch xù và cô ấy cần số tiền đó để cứu mạng người chồng cũ đang mắc bệnh hiểm nghèo nhưng bị gia đình ruồng bỏ. Căn nhà này là nơi họ đang che giấu sự thật. Sự phản bội này đau đớn hơn bất kỳ vụ ngoại tình nào, vì tôi chỉ là một con cờ, một “cây rút tiền” trong kế hoạch cứu người tình của cô ấy. Tôi đạp tung cửa bước vào, Nhã hoảng hốt đánh rơi ống tiêm, gương mặt cô ấy cắt không còn giọt máu. “Hóa ra 15 ngày này là để cô chăm sóc cho tình yêu vĩ đại của mình bằng tiền của tôi sao?”, tôi gầm lên.
Nhã lao đến ôm chân tôi, giải thích rằng cô ấy định sau khi lấy được tiền sẽ ly hôn và chấp nhận mọi sự nguyền rủa, miễn là Bình được sống. Sự trơ trẽn đó khiến tôi thấy ghê tởm hơn bao giờ hết. Cái kết đến nhanh và tàn khốc như một bản án. Tôi không đánh đập, cũng không gào thét thêm. Tôi rút điện thoại, gọi ngay cho luật sư hủy bỏ mọi thủ tục hôn nhân và đóng băng tài khoản mà tôi đã lỡ đứng tên chung với cô ấy trước đó. Nhã gào khóc thảm thiết khi nhận ra con đường cứu sống Bình đã hoàn toàn khép lại.
Một tháng sau, tôi nghe tin Bình đã qua đời vì không có kinh phí phẫu thuật. Nhã phát điên, cô ấy lang thang khắp các con phố ở vùng ven biển đó, miệng luôn lảm nhảm về một đám cưới chưa bao giờ diễn ra. Còn tôi, tôi chọn rời bỏ vùng cao nguyên đầy kỷ niệm đau thương để đến một nơi thật xa. Bài học về sự bao dung đặt sai chỗ đã để lại một vết sẹo lớn trong tim, nhắc nhở tôi rằng: Đôi khi, lòng tốt chính là con dao sắc nhất mà người ta dùng để đâm sau lưng mình. Câu chuyện tình đẹp như mơ kết thúc trong nấm mồ của kẻ thứ ba và sự điên loạn của người đàn bà tham vọng.



