Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại sợ chính những người mang danh là gia đình. Nhiều năm trước, tôi luôn tin rằng dù có chuyện gì xảy ra, máu mủ ruột thịt vẫn là nơi cuối cùng để mình quay về. Nhưng giờ đây, chỉ cần nghe thấy tiếng điện thoại từ người thân, tim tôi lại đập nhanh vì lo sợ… không phải vì nhớ nhung, mà vì biết rằng sẽ lại có thêm một yêu cầu tiền bạc.
Tôi sinh ra trong một gia đình đông con, kinh tế không khá giả. Khi còn trẻ, tôi từng có một mối tình sâu đậm và dự định sẽ kết hôn. Nhưng gia đình không đồng ý. Họ nói rằng tôi cần hy sinh để giúp cả nhà đổi đời. Một người quen mai mối cho tôi lấy chồng ở nước ngoài. Họ hứa nếu tôi không hạnh phúc, tôi có thể quay về bất cứ lúc nào.
Ngày rời đi, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi xin bố mẹ đừng nói với ai về việc tôi đi xa, phòng khi có chuyện gì, tôi vẫn còn đường quay lại. Nhưng tôi không biết rằng ngay từ lúc ấy, lời hứa đã chỉ là lời nói cho có.
Cuộc hôn nhân nơi xứ người không hề dễ dàng. Những năm đầu, tôi sống trong cô đơn, áp lực và nhiều lần muốn buông xuôi. Khi hôn nhân bắt đầu rạn nứt, tôi gọi về cầu xin gia đình cho phép trở về. Nhưng thay vì dang tay đón tôi, bố tôi nói một câu khiến tôi chết lặng:
“Nếu con quay về, đừng bước chân vào nhà nữa.”
Tôi hỏi tại sao, ông chỉ nói rằng nếu tôi quay về, gia đình sẽ mất mặt với họ hàng. Lúc ấy, tôi mới hiểu rằng… danh dự của họ quan trọng hơn cuộc đời của tôi.
Một năm sau khi sang nơi xa, mẹ gọi điện nói muốn xây nhà. Tôi không có tiền, nhưng đúng lúc đó tôi gặp tai nạn giao thông và nhận được khoản bồi thường. Không suy nghĩ nhiều, tôi gửi toàn bộ số tiền về cho bố mẹ. Tôi tin rằng gia đình cần tôi.
Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.
Sau khi xây nhà xong, họ tiếp tục gọi điện xin tiền để trả nợ. Mỗi lần tôi hỏi vì sao chi phí lại tăng lên, họ chỉ nói rằng mọi thứ đều vì gia đình. Trong khi đó, các anh chị em khác của tôi gần như không phải đóng góp gì.
Tôi làm việc ngày đêm, chắt chiu từng đồng. Khi cuộc sống ổn định hơn, tôi bắt đầu gửi tiền về đều đặn mỗi tháng. Không chỉ lo cho bố mẹ, tôi còn phải trả tiền học cho em, hỗ trợ tiền sinh hoạt cho các chị. Mọi chuyện kéo dài suốt nhiều năm… đến mức tôi không còn nhớ mình đã gửi về bao nhiêu.
Mọi thứ thay đổi khi bố mẹ chuyển sang sống cùng tôi.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là cơ hội để bù đắp những năm xa cách. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, tôi bắt đầu nhận ra những điều bất thường.
Mẹ tôi thường xuyên gọi điện cho các anh chị khi tôi không có ở nhà. Tôi từng vô tình nghe thấy bà nói xấu tôi, kể những câu chuyện không đúng sự thật về tôi với người khác. Bà còn nói rằng số tiền tôi gửi về là do bà chăm con giúp tôi nên tôi phải trả công.
Nghe đến đó, tôi không tin vào tai mình.
Một lần khác, tôi về thăm quê. Mẹ nói rằng sẽ mời vài người thân đi ăn để gặp mặt. Nhưng khi tôi bước vào nhà hàng, tôi chết lặng khi thấy hàng chục người đang ngồi chờ.
Tất cả họ đều quay sang cảm ơn tôi vì đã mời họ.
Tôi kéo mẹ ra hỏi chuyện, bà chỉ cười và nói rằng làm vậy để “nở mày nở mặt”. Nhưng tối hôm đó, tôi lại nghe được bà gọi điện nói với người khác rằng tôi tiếc tiền, không muốn trả tiền cho bữa ăn.
Tôi bắt đầu nhận ra mình đang sống trong một chuỗi dối trá.
Đỉnh điểm xảy ra khi tôi kiểm tra camera trong nhà.
Trong đoạn ghi hình, tôi thấy mẹ đang nói chuyện với một người chị của tôi qua điện thoại. Bà nói rằng con tôi có vấn đề về tâm lý, rằng tôi sống ích kỷ và không quan tâm đến gia đình.
Tôi đứng chết lặng trước màn hình.
Tôi chưa từng cảm thấy đau đớn đến vậy.
Suốt gần hai mươi năm, tôi làm việc không ngừng nghỉ, hy sinh mọi thứ để chăm lo cho gia đình. Nhưng thứ tôi nhận lại không phải là sự biết ơn… mà là sự lợi dụng.
Khi bố tôi mắc bệnh nặng, một lần nữa tôi là người duy nhất chi trả toàn bộ chi phí chữa trị. Các anh chị em khác viện đủ lý do để né tránh trách nhiệm. Nhưng điều khiến tôi sốc hơn là khi biết rằng trong lúc tôi chật vật kiếm tiền, họ vẫn đi du lịch và mua sắm như không có chuyện gì xảy ra.
Ngày bố mất, tôi ngồi một mình rất lâu.
Không phải vì hối hận… mà vì nhận ra mình đã bị bào mòn suốt từng ấy năm.
Sau tang lễ, tôi đưa ra quyết định lớn nhất cuộc đời mình.
Tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ tiếp tục lo cho bà một chỗ ở tử tế, nhưng sẽ không còn chu cấp vô điều kiện như trước nữa. Tôi cũng chấm dứt mọi hỗ trợ tài chính cho các anh chị em.
Ban đầu, họ gọi điện trách móc, thậm chí chửi bới tôi. Nhưng lần này, tôi không còn khóc nữa.
Tôi chỉ im lặng.
Đó là lần đầu tiên trong gần hai thập kỷ, tôi chọn đặt bản thân mình lên trước.
Và cũng là lần đầu tiên… tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi biết một điều chắc chắn: nếu ngày đó tôi không dám dừng lại, có lẽ cả cuộc đời này tôi vẫn sẽ tiếp tục bị lợi dụng mà không bao giờ tỉnh ra.



