Mỗi lần thân mật, chồng lại yêu cầu xem phim “nó.ng”, tôi khó xử

Mỗi lần thân mật, chồng lại yêu cầu xem phim “nóng”, tôi khó xửTôi luôn tự hào mình có một cuộc hôn nhân kiểu mẫu với Minh. Trong mắt bạn bè, chúng tôi là đôi chim câu bền bỉ suốt 7 năm trời. Minh là người đàn ông mẫu mực, điềm đạm và luôn tôn trọng chuẩn mực đạo đức. Nhưng cái vỏ bọc hoàn hảo đó đã nứt toác vào một đêm mưa gió, khi hơi men và những ham muốn lệch lạc bắt đầu lộ diện.

Đêm đó, Minh trở về sau buổi tiệc tùng với nhóm bạn cũ. Anh nồng nặc mùi rượu, ánh mắt lờ đờ nhưng lại hừng hực một thứ năng lượng lạ lẫm mà tôi chưa từng thấy. Sau khi tắm rửa, anh không lăn ra ngủ như mọi khi mà kéo tuột tôi vào lòng. Trong bóng tối lờ mờ của ánh đèn ngủ, hơi thở nóng hổi của anh phả vào tai tôi, nhưng câu nói tiếp theo lại khiến tôi lạnh sống lưng:

“Lan à, mình đổi gió chút đi. Để anh mở cái này cho em xem… hay lắm, ‘bọn nó’ làm nhiệt tình hơn em nhiều.”

Trước khi tôi kịp phản ứng, chiếc điện thoại trên tay anh đã sáng rực. Những hình ảnh trần trụi, những âm thanh hỗn tạp vang lên trong căn phòng vốn dĩ là nơi thiêng liêng của hai vợ chồng. Tôi sững sờ, cảm giác nhục nhã dâng lên bóp nghẹt cổ họng. Tôi chưa bao giờ chạm tay vào những thứ văn hóa phẩm ấy, vậy mà người chồng đạo mạo của tôi lại thản nhiên coi đó là “gia vị” để trợ hứng.

Những ngày sau đó, tâm trí tôi không một phút nào được bình yên. Mỗi khi gần gũi, tôi lại thấy Minh dán mắt vào màn hình thay vì nhìn vào mắt vợ. Tôi cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong cách anh chạm vào tôi – nó không còn là sự nâng niu của tình yêu, mà là sự mô phỏng máy móc theo những thước phim bệnh hoạn kia.

Nỗi lo sợ bắt đầu gặm nhấm tôi. Liệu có phải sau này, nếu không có những hình ảnh kích dục đó, anh sẽ hoàn toàn mất hứng thú với vợ? Tôi soi mình trong gương, tự ti về những vết rạn da sau lần sinh nở, về vòng eo không còn thon gọn. Tôi bắt đầu hoang mang: Anh đang nhìn tôi, hay đang tưởng tượng tôi là những cô diễn viên nóng bỏng trên màn hình kia?

Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi tôi tình cờ kiểm tra lịch sử duyệt web của Minh. Một kho tàng khổng lồ những trang web đen, những hội nhóm trao đổi clip đồi trụy hiện ra trước mắt. Hóa ra, việc “trợ hứng” đêm hôm đó không phải là bột phát, mà là kết quả của một quá trình nghiện ngập bí mật suốt bao năm qua. Anh đã lừa dối tôi dưới cái mác chồng ngoan để đắm mình trong những ảo tưởng nhục dục.

Cơn bão thực sự ập đến vào một buổi tối khi tôi giả vờ đi ngủ sớm. Minh lẻn ra ban công, thì thầm điện thoại với ai đó. Tôi nhẹ nhàng bám theo và chết lặng khi nghe anh nói:

“Vợ tôi chán ngắt, cứ như khúc gỗ ấy. Phải xem phim mới có cảm giác được. Ước gì cô cũng ‘bạo’ được như trong clip hôm qua tôi gửi cho cô…”

Thì ra không chỉ xem phim, anh còn đem những suy nghĩ đó đi chia sẻ, so sánh tôi với một người đàn bà khác – một “đối tác” ảo trên mạng. Sự tôn trọng cuối cùng tôi dành cho anh đã vỡ vụn. Tôi lao ra, giật phăng chiếc điện thoại trên tay anh. Trong cơn cuồng nộ và đau đớn, tôi ném nó từ tầng 5 xuống mặt đường nhựa.

Minh sững sờ rồi nổi khùng lên. Anh ta không hề hối lỗi mà còn gào vào mặt tôi: “Cô nhìn lại mình đi! Cô có gì để tôi phải khao khát? Nếu không có những thước phim đó cứu vãn, tôi đã ly hôn cô từ lâu rồi!”

Câu nói đó như một nhát dao chí mạng, nhưng nó cũng là liều thuốc tỉnh người. Tôi không khóc, nước mắt đã cạn khô từ khoảnh khắc tôi nghe anh ta hạ nhục mình với người lạ. Tôi nhận ra mình không thể chung sống với một người đàn ông đã để những ảo tưởng đen tối xâm chiếm và bóp méo nhân cách.

Tôi im lặng thu xếp quần áo của mình và con ngay trong đêm. Minh đứng đó, vừa hung hăng vừa run rẩy vì mất đi công cụ thỏa mãn sự nghiện ngập của mình. Tôi nhìn anh ta một lần cuối, ánh mắt không còn sự oán hận mà chỉ còn sự ghê tởm sâu sắc.

“Anh không yêu tôi, anh chỉ yêu cái cảm giác kích thích rẻ tiền đó thôi. Giữ lấy những thước phim của anh mà sống cả đời đi.”

Sáng hôm sau, tôi gửi đơn ly hôn đến tòa án. Tôi từ chối mọi lời xin lỗi, mọi sự can ngăn của gia đình hai bên. Có thể tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc sống đơn thân đầy khó khăn, nhưng ít nhất, tôi không còn phải chung giường với một bóng ma nghiện ngập phim ảnh, không còn phải lo sợ bị so sánh với những hình ảnh vô hồn trên màn hình điện thoại.

Tôi chọn cách giải thoát cho bản thân, để giữ lại chút tự trọng cuối cùng của một người phụ nữ. Phim ảnh có thể kết thúc bằng một cái kết có hậu, nhưng cuộc đời tôi chỉ thực sự bắt đầu lại từ khi tôi dám bước ra khỏi bóng tối của những thước phim “nóng” ấy.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img