Chồng nằm một chỗ, tôi tận tụy chăm sóc vẫn bị mắng mỗi ngày

Chồng nằm một chỗ, tôi tận tụy chăm sóc vẫn bị mắng mỗi ngày
Tôi soi mình trong gương, nhìn những vết hằn mệt mỏi trên gương mặt một người đàn bà 36 tuổi vốn được người đời ca tụng là xinh đẹp, khéo léo. Ai nhìn vào cũng bảo tôi sướng, nhân viên văn phòng ổn định, con cái đủ nếp đủ tẻ. Nhưng có ai biết, đằng sau cánh cửa khép chặt kia là một địa ngục trần gian mà tôi đã tự giam cầm mình suốt gần một thập kỷ.

Tôi lấy Hoàng sau một cuộc tình chớp nhoáng chỉ kéo dài ba tháng. Khi đó, tôi vừa đổ vỡ với mối tình đầu, còn Hoàng xuất hiện như một “liều thuốc giảm đau” đúng thời điểm. Tôi cứ thế lao vào cuộc hôn nhân này mà không biết rằng mình đang ký vào một bản án chung thân. Ngay từ những ngày đầu, bản tính cục cằn của anh ta đã lộ rõ. Anh không bao giờ gọi tôi một tiếng “em” ngọt ngào, mà thay vào đó là “mày – tao” cùng những lời mạt sát rẻ rúng. Những trận đòn roi, những lần bị đuổi ra khỏi nhà giữa đêm lạnh, tôi đều cắn răng chịu đựng vì hai chữ “thể diện”. Tôi sợ bố mẹ đau lòng, sợ người đời cười chê, và sợ cả sự đe dọa đầy mùi máu me từ người chồng vũ phu.

Khi tôi mang thai, thay vì được chăm sóc, tôi nhận lại sự lạnh lẽo. Tôi ốm nghén, thèm một miếng thịt bò, anh ta hứa hẹn rồi để tôi nhịn đói cả tuần. Mẹ chồng tôi cũng chẳng khá khẩm hơn, bà hững hờ với mọi chi phí sinh hoạt, mặc kệ tôi vừa mang bụng bầu vừa lo toan từng bữa chợ. Đỉnh điểm là khi mẹ chồng biết tôi có thai đứa thứ hai, bà đã thốt ra câu nói khiến tôi lạnh sống lưng: “Mày xem có ai vừa bầu vừa đẻ ở cái tuổi này không? Liệu mà giải quyết đi!”. Tôi cay đắng ôm bụng khóc, nhận ra mình chẳng khác gì một món đồ thừa thãi trong căn nhà này.

Để giải thoát bản thân khỏi sự kìm kẹp, tôi khuyên Hoàng đi làm xa tại một công trường ở một tỉnh duyên hải. Những ngày xa anh, tôi và hai con như được sống lại, hơi thở tự do thấm vào từng kẽ tóc. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, một cuộc điện thoại lúc nửa đêm báo tin Hoàng gặp tai nạn lao động nghiêm trọng, ảnh hưởng toàn bộ cột sống.

Giờ đây, người đàn ông từng đánh đập tôi tàn nhẫn ấy lại đang nằm bất động trên giường, mọi sinh hoạt từ ăn uống đến vệ sinh đều trông chờ vào đôi bàn tay này. Tôi cứ ngỡ khi cận kề cái chết, anh ta sẽ thay đổi, sẽ biết ơn người vợ duy nhất vẫn ở lại bên mình khi ngay cả mẹ ruột và em gái anh cũng bắt đầu né tránh trách nhiệm. Nhưng không, sự tàn tật khiến thú tính trong anh ta trỗi dậy mạnh mẽ hơn dưới lớp vỏ bọc mang tên “ghen tuông”.

Mỗi ngày tôi đi làm 8 tiếng để gồng gánh kinh tế, tối về lại lao vào chăm sóc anh như một con nô lệ. Chỉ cần tôi chậm trả lời tin nhắn một phút, điện thoại tôi sẽ ngập ngụa những lời chửi rủa dâm ô, tục tĩu. Anh ta cấm tôi giao du, cấm đi liên hoan, thậm chí cấm tôi cười với bất kỳ ai qua màn hình điện thoại. Anh ta soi xét từng chiếc áo tôi mặc, từng màu son tôi tô, rồi kết tội tôi “đi mây về gió” trong khi chồng nằm một chỗ.

“Mày muốn bỏ tao đi theo trai đúng không? Tao mà chết, tao cũng kéo mày theo!” – Câu nói ấy vang lên hàng đêm, len lỏi vào giấc ngủ mộng mị của tôi. Tôi kiệt sức. Kinh tế đè nặng, sự hành hạ tinh thần bào mòn tôi mỗi ngày. Tôi muốn thương anh, muốn ở bên anh cả đời chỉ cần anh một lần nhìn tôi bằng ánh mắt nhân từ, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự độc hại tưới đẫm lên cuộc đời mình.

Một buổi tối mưa tầm tã, Hoàng lại lên cơn điên loạn vì tôi về trễ 15 phút do tắc đường. Anh ta đập nát bát cháo tôi vừa nấu, mảnh sứ văng tung tóe làm xước cả đôi bàn tay tôi đang rớm máu. Anh ta dùng những lời lẽ ghê tởm nhất để nhục mạ nhân phẩm của tôi ngay trước mặt hai đứa con nhỏ đang sợ hãi nép vào góc tường.

Nhìn con trai 8 tuổi run rẩy che tai cho đứa em gái 4 tuổi, tôi chợt bừng tỉnh. Nếu tôi tiếp tục “nhẫn tâm” ở lại vì lòng trắc ẩn mù quáng, tôi đang trực tiếp hủy hoại tâm hồn của hai đứa trẻ này. Tôi không thể để con mình lớn lên trong tiếng chửi thề và sự bạo hành tinh thần của người cha tàn phế.

Tôi lẳng lặng lau vết máu trên tay, dọn dẹp đống đổ nát trên sàn nhà. Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ say sau một hồi gào thét, tôi viết một tờ đơn ly hôn để sẵn trên bàn đại diện. Tôi gọi điện cho mẹ chồng và các em gái của anh, thông báo rằng tôi sẽ để lại toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi để họ chăm sóc anh, còn tôi – tôi phải đi tìm lại cuộc đời mình.

Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp hiện rõ, tôi dắt hai con ra khỏi nhà với vài bộ quần áo đơn giản. Con trai nắm chặt tay tôi hỏi: “Mẹ ơi, mình không về nữa hả mẹ?”. Tôi nhìn con, mỉm cười qua nước mắt: “Ừ, từ nay chúng ta sẽ được ngủ ngon con ạ”.

Tôi biết ngoài kia sẽ có người chửi tôi là kẻ bạc tình, là người vợ nhẫn tâm bỏ mặc chồng lúc hoạn nạn. Nhưng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết tâm hồn, tôi chọn cứu lấy chính mình và các con. Bản án mang tên Hoàng đã kết thúc tại đây. Tôi không đợi đến kiếp sau để hạnh phúc, tôi sẽ hạnh phúc ngay từ giây phút này, dù con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img