Vợ bỏ qua chồng ngoại tình, nhưng suốt 3 năm từ chối gần gũi

Vợ bỏ qua chồng ngoại tình, nhưng suốt 3 năm từ chối gần gũi

Người ta thường bảo đàn ông có quyền sai lầm, miễn là biết đường quay lại. Nhưng tôi, sau ba lần “lầm đường” ấy, đang phải sống trong một bản án tù chung thân không song sắt, nơi quản ngục chính là người vợ mà tôi từng thề non hẹn biển.

Tôi vốn dĩ là một kẻ đào hoa. Cái vẻ ngoài phong độ, cách nói chuyện duyên dáng và sự nghiệp có chút thành tựu khiến tôi luôn là tâm điểm. Tôi tự phụ cho rằng mình có thể cân bằng giữa gia đình và những “gia vị” bên ngoài. Lần đầu là cô bạn cũ, lần hai là tin nhắn đẩy đưa với đồng nghiệp. Cả hai lần, vợ tôi đều khóc, đều đau, nhưng rồi chị lại lau nước mắt chọn bao dung. Chính sự bao dung ấy đã nuôi dưỡng con quỷ tự mãn trong tôi, khiến tôi tin rằng: Dù mình có đi đâu, cô ấy vẫn sẽ đứng đó đợi mình.

Cho đến lần thứ ba, tôi gặp Linh – một người đàn bà từng trải, sắc sảo và đầy ma mị. Linh không càm ràm chuyện tiền nong, không nhắc tôi đón con, cô ấy chỉ mang đến cho tôi sự ngưỡng mộ đến tôn thờ. Tôi như con thiêu thân, điên cuồng đến mức viết sẵn đơn ly hôn, sẵn sàng vứt bỏ 15 năm nghĩa tình để chạy theo thứ gọi là “định mệnh”. Nhưng Linh không vừa, cô ta muốn danh phận ngay lập tức nên đã chủ động gửi tất cả video ân ái của chúng tôi cho vợ tôi.

Cả thế giới của tôi sụp đổ khi nhìn thấy vợ mình – người phụ nữ vốn hiền lành – ngất lịm ngay tại phòng khách khi xem những thước phim nhơ nhuốc đó. Gia đình tôi gây áp lực, bố mẹ tuyên bố từ mặt nếu tôi bỏ vợ. Sợ hãi sự cô độc và mất mát, tôi quỳ rạp dưới chân vợ suốt ba ngày đêm để xin một cơ hội cuối cùng.

Vợ tôi không nói gì, cô ấy im lặng đến đáng sợ suốt ba tháng ròng rã, rồi đột ngột xé bản đơn ly hôn trước mặt tôi: “Vì con, em sẽ cho anh ở lại căn nhà này.”

Tôi tưởng đó là sự giải thoát, là sự khởi đầu mới. Tôi nghỉ việc, cắt đứt mọi liên lạc cũ, đi làm về là lao vào bếp núc, giặt giũ, đưa đón con cái. Tôi nộp lương không thiếu một xu, cung phụng vợ như một nữ hoàng để chuộc lỗi. Ngoài mặt, chúng tôi vẫn là cặp đôi hình mẫu: đi tiệc cùng nhau, nói cười nhẹ nhàng, vợ vẫn nấu cho tôi những món tôi thích, vẫn hỏi han công việc của tôi mỗi ngày.

Nhưng cứ hễ mặt trời lặn, khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, địa ngục mới thực sự bắt đầu.

Suốt ba năm qua, vợ tôi thực hiện một nguyên tắc bất biến: Tuyệt đối không chạm vào người tôi.

Mỗi đêm, cô ấy mặc những bộ đồ ngủ kín cổng cao tường, đắp một chiếc chăn riêng biệt. Nếu tay tôi vô tình chạm vào gấu áo cô ấy, vợ tôi sẽ lập tức co rúm người lại như vừa chạm phải một vật thể bẩn thỉu, đầy mầm bệnh. Có lần, tôi đánh liều ôm cô ấy từ phía sau, vợ tôi đứng im như tượng gỗ, không phản kháng, không mắng chửi, nhưng nước mắt cứ thế chảy dài. Cô ấy thầm thì bằng giọng lạnh toát: “Anh có biết mùi hương của người đàn bà đó vẫn còn bám trên da thịt anh không? Mỗi lần anh chạm vào tôi, tôi đều thấy buồn nôn.”

Sự “cấm vận” này không chỉ là sinh lý, mà là sự trừng phạt về linh hồn. Vợ tôi vẫn đóng vai người vợ hiền trước mặt xã hội, nhưng khi chỉ có hai người, cô ấy biến thành một khối băng giá lạnh. Cô ấy không bao giờ tranh cãi, không bao giờ ghen tuông nữa. Sự thờ ơ ấy khiến tôi nghẹt thở. Tôi thà rằng cô ấy cầm dao chém tôi, hay mắng nhiếc tôi thậm tệ, còn hơn là sự tử tế giả tạo này.

Đỉnh điểm là đêm kỷ niệm 15 năm ngày cưới cách đây một tuần. Tôi chuẩn bị hoa, nến và một chiếc nhẫn kim cương đắt giá với hy vọng hàn gắn. Trong cơn say chếnh choáng và nỗi khát khao hơi ấm từ vợ, tôi đã cố tình ép cô ấy vào tường để cưỡng cầu một nụ hôn. Vợ tôi không đẩy ra, cô ấy chỉ nhắm mắt, mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói: “Nếu anh muốn dùng quyền làm chồng, thì cứ việc. Coi như tôi trả nợ vì anh đã nuôi mẹ con tôi bấy lâu nay. Xong việc thì để tôi yên.”

Nhìn ánh mắt trống rỗng của vợ, cái phần “đàn ông” trong tôi chợt chết lặng. Tôi nhận ra mình đã giết chết người phụ nữ yêu tôi từ năm nào rồi. Người đang đứng trước mặt tôi chỉ là một cái xác không hồn, đang thực hiện nghĩa vụ kịch nghệ để giữ cho các con một mái ấm giả tạo.

Tối hôm đó, tôi tình cờ thấy cuốn nhật ký của vợ giấu dưới gối. Cô ấy viết: “Mỗi ngày nhìn thấy anh ta, tôi đều thấy sự phản bội hiện hiện. Tôi không ly hôn không phải vì còn yêu, mà vì tôi muốn anh ta phải sống trong sự hối lỗi dằn vặt đến tận xương tủy. Tôi sẽ dùng sự tử tế của mình để cầm tù anh ta, cho anh ta thấy một gia đình hạnh phúc nhưng thực chất là một nấm mồ lạnh lẽo. Đó là cái giá anh ta phải trả cho sự phản bội.”

Tôi bàng hoàng buông cuốn sổ xuống. Hóa ra, ba năm qua không phải là sự bao dung, mà là một màn trả thù tàn khốc và tinh vi nhất. Cô ấy không cần tiền của tôi, cô ấy muốn linh hồn tôi héo mòn trong sự ghẻ lạnh.

Sáng nay, tôi nhìn thấy vợ mình đang mỉm cười dịu dàng chuẩn bị bữa sáng cho con, rồi quay sang chỉnh lại cổ áo cho tôi một cách ân cần. Tôi rùng mình lo sợ. Tôi nhận ra mình không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa trong cái “nhà tù” mang tên hạnh phúc này.

Tôi thu dọn vài bộ quần áo, để lại một lá thư thú nhận tất cả sự hèn nhát của mình và chủ động ký vào đơn ly hôn đơn phương. Tôi nhận ra, sự tha thứ thực sự không bao giờ tồn tại sau những vết thương quá sâu. Tôi bước ra khỏi nhà, chấp nhận mất tất cả: nhà cửa, xe cộ và cả sự tôn trọng của các con. Tôi thà sống cô độc ngoài kia còn hơn phải chết dần chết mòn trong vòng tay ấm áp nhưng mang trái tim băng giá của người vợ mà chính tôi đã tự tay hủy hoại.

Cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc không bằng một trận cãi vã, mà bằng một sự im lặng kéo dài đến tận cùng của nỗi đau. Hóa ra, sự trả thù thâm hiểm nhất của đàn bà không phải là rời bỏ, mà là ở lại nhưng coi người đàn ông cạnh mình như một kẻ vô hình.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img