Lương 15 triệu, tôi “đuối” khi bạn gái toàn đòi đi khách sạn 5 sao

Lương 15 triệu, tôi “đuối” khi bạn gái toàn đòi đi khách sạn 5 sao

Tôi năm nay 23 tuổi, vừa tốt nghiệp và bắt đầu hành trình mưu sinh với mức lương 15 triệu đồng tại một văn phòng hạng B giữa lòng thành phố. Với nhiều người, đó là khởi đầu ổn định, nhưng với tôi, con số ấy đã trở thành một “bản án” treo lơ lửng ngay từ khoảnh khắc tôi gặp Thùy – người con gái có vẻ ngoài rực rỡ như một đóa hồng được tưới bằng kim cương.

Thùy không chỉ đẹp, cô ấy sở hữu một thứ thần thái khiến những gã đàn ông chưa trải đời như tôi lập tức bị khuất phục. Chúng tôi yêu nhau sau một bữa tiệc sinh nhật. Và cũng từ đó, thế giới của tôi không còn là những quán cơm tấm vỉa hè hay những ly cà phê sữa đá lề đường nữa.

Bước chân vào mê lộ phù hoa

Buổi hẹn đầu tiên, Thùy dẫn tôi đến một nhà hàng nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc. Nhìn vào thực đơn, mồ hôi sau gáy tôi bắt đầu chảy ròng ròng: Một đĩa bít tết bằng tiền ăn cả tuần, một chai vang bằng nửa tháng tiền trọ. Nhưng khi Thùy tựa cằm vào đôi tay thon dài, đôi mắt lấp lánh nhìn tôi và thầm thì: “Em thích cảm giác được ngồi đây cùng anh, trông anh thật lịch lãm”, tôi đã không ngần ngại rút thẻ.

Cái gật đầu đó chính là phát súng khởi đầu cho một cuộc đua mà tôi chắc chắn sẽ thua cuộc. Thùy có một tôn chỉ sống bất di bất dịch: “Đi chơi là phải tận hưởng, không sang trọng thì thà ở nhà”.

Từ những buổi trà chiều xa xỉ đến những chuyến nghỉ dưỡng tại các resort 5 sao mà giá một đêm tương đương với tiền lương của tôi cộng thêm thưởng quý. Tôi bắt đầu bước vào một vòng xoáy điên cuồng: Sáng làm văn phòng, tối nhận thêm dự án ngoài, đêm đến lại chạy xe công nghệ hoặc dịch thuật thuê đến 3-4 giờ sáng. Cơ thể tôi gầy sọp đi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng chỉ cần Thùy đăng một tấm ảnh check-in sang chảnh bên tôi tại một khách sạn đắt đỏ, tôi lại thấy mình như một “vị vua” giả tạo.

Cao trào của nỗi đau đớn xảy ra trong một chuyến đi kỷ niệm 6 tháng yêu nhau tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp phía vùng biển vắng. Để có đủ tiền cho chuyến đi này, tôi đã phải vay nóng một khoản từ người quen. Đêm đó, Thùy mặc một chiếc váy ngủ lụa quyến rũ, nhâm nhi ly rượu vang đắt tiền trên ban công nhìn ra biển. Tôi đứng phía sau, mệt mỏi rã rời, định tiến đến ôm lấy cô ấy thì nghe tiếng chuông điện thoại.

Thùy bật loa ngoài, là cuộc gọi từ một người bạn thân của cô ấy. Tôi đứng khựng lại sau tấm rèm.

“Sao rồi? Lại đang ở resort 5 sao hả?” – Tiếng cô bạn hỏi. Thùy cười nhạt, giọng điệu hờ hững đến lạnh người: “Chứ sao nữa, không sang thì tao đi làm gì cho phí thời gian. Thằng người yêu tao ấy à? Nó cũng bình thường, chẳng có gì đặc sắc, lương lậu chắc chỉ đủ trả tiền phòng. Nhưng được cái nó ‘chịu chi’ và dễ điều khiển. Tao cứ thỏ thẻ vài câu là nó lại còng lưng ra làm để cung phụng tao thôi. Tạm thời thì cứ dùng đã, bao giờ nó kiệt quệ thì tính sau.”

Tiếng cười rộ lên từ phía đầu dây bên kia như hàng ngàn mũi dao đâm nát lòng tự trọng của tôi. Hóa ra, những giọt mồ hôi đêm muộn của tôi, những bữa mì tôm qua ngày để dành tiền mua túi hiệu cho cô ấy, chỉ được định nghĩa bằng hai chữ: “Dễ điều khiển”.

Tôi không xông ra chất vấn. Tôi lặng lẽ quay lại giường, nằm trong bóng tối, nghe tiếng sóng vỗ rì rào ngoài kia nhưng trong lòng là một bãi đổ nát. Tôi nhận ra mình không phải là người tình, tôi chỉ là một cái “ví di động” có cảm xúc mà cô ấy đang tận dụng triệt để.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn cô ấy. Tôi nhìn tài khoản ngân hàng chỉ còn đúng 50.000 đồng – số dư tối thiểu để duy trì thẻ. Sự mệt mỏi và nỗi nhục nhã tích tụ bấy lâu bỗng chốc bùng phát thành một sự bình thản đến lạ lùng.

Tôi gom hết hành lý, lặng lẽ trả phòng và rời khỏi resort khi Thùy vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ xa hoa. Tôi để lại trên bàn trang điểm của cô ấy một tờ giấy nhỏ cùng chiếc thẻ tín dụng đã bị khóa:

“Anh đã cố gắng để chạm tới tầm cao của em, nhưng anh quên mất rằng đôi chân anh đang đứng trên mặt đất, còn em thì chỉ yêu những tầng mây giả tạo. Hãy tự trả tiền cho bữa sáng hôm nay nhé.”

Trên chuyến xe khách bình dân trở về thành phố, tôi nhìn ra cửa sổ. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy hơi thở mình không còn nặng nề. Thùy nhắn tin, gọi điện cháy máy, từ van xin đến lăng mạ tôi là kẻ hèn nhát, kiệt xỉ. Tôi mỉm cười, lặng lẽ chặn số.

Tôi về nhà, ăn một bát hủ tiếu gõ lề đường và nhận ra vị mặn của nó ngon hơn bất kỳ món bít tết dát vàng nào tôi từng ăn cùng cô ấy. Tôi đã mất đi khoản tiết kiệm, mất đi sự tin tưởng vào tình yêu đầu đời, nhưng tôi đã tìm lại được chính mình.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img