Bạn gái âm thầm bàn chuyện hôn nhân với người cũ khi chưa chia tay tôi
Tôi chưa bao giờ tin vào định mệnh cho đến ngày gặp Linh qua những dòng tin nhắn vu vơ trên mạng xã hội. Khi đó, tôi giống như một kẻ bộ hành khát nước tìm thấy ốc đảo, còn em là dòng suối mát lành, dịu dàng và đầy thấu hiểu. Tôi kiên trì theo đuổi em suốt hai tháng trời, dùng tất cả sự chân thành để đổi lấy cái gật đầu làm bạn gái của em.
Thế nhưng, hóa ra ốc đảo ấy chỉ là một ảo ảnh được dựng lên để che đậy một hố đen sâu thẳm của sự lừa dối.
Mối quan hệ của chúng tôi từng là hình mẫu lý tưởng trong mắt bạn bè: ít cãi vã, luôn tràn ngập tiếng cười. Linh rất thẳng thắn, em kể cho tôi nghe về hai người cũ bằng một thái độ thản nhiên như thể đó là những trang sách đã gấp lại vĩnh viễn. Tôi, một gã đàn ông tự tin vào tình yêu hiện tại, đã hoàn toàn tin vào sự “thẳng thắn” đó mà không biết rằng, có những trang sách dù đã gấp nhưng dấu vân tay vẫn còn nóng hổi.
Bước ngoặt kinh hoàng bắt đầu từ chuyến đi về quê của Linh để dự đám cưới một người bạn. Sau chuyến đi ấy, Linh trở về, vẫn là gương mặt thanh tú đó, vẫn là nụ cười ấy, nhưng ánh mắt em đã mang một thứ ánh sáng khác—lạnh lẽo và xa xăm.
Tôi đã vô tình chạm tay vào sự thật trong một buổi chiều định mệnh khi chiếc điện thoại của em rung lên trên bàn. Một dòng tin nhắn hiện ra, đốt cháy toàn bộ lòng tin trong tôi: “Cuối năm nay mình cưới nhé, anh đã thưa chuyện với bố mẹ rồi. Đừng để thằng đó nghi ngờ.”
Thế giới quanh tôi đổ sụp. “Thằng đó” chính là tôi.
Hóa ra, trong chuyến về quê ấy, em đã gặp lại người cũ—mối tình sâu đậm nhất của em. Và cay đắng thay, họ đã “nối lại tình xưa” ngay trên giường của một khách sạn nào đó ở quê nhà, trong khi tôi ở đây, đếm từng ngày đợi em lên. Cay nghiệt hơn, gã đàn ông kia biết rõ sự tồn tại của tôi, nhưng hắn và em xem tôi như một trò hề, một “trạm dừng chân” tạm thời để em giải khuây trong lúc chờ đợi ngày lành tháng tốt để về chung một nhà với hắn.
Mọi thứ dần trở nên điên rồ hơn. Ở bên tôi, Linh vẫn vui vẻ, vẫn ân ái, nhưng chỉ cần tôi vừa quay lưng đi, em lại vùi đầu vào điện thoại để nhắn tin cho người kia. Có những đêm, em ra ban công xì xào điện thoại hàng giờ đồng hồ. Khi tôi gặng hỏi với đôi mắt đỏ ngầu vì uất ức, em chỉ lạnh lùng đáp: “Bạn bè cũ hỏi thăm thôi, anh đừng có nhạy cảm quá.”
Sự nhạy cảm mà em nói chính là việc tôi phải tận mắt chứng kiến người mình yêu bàn bạc về váy cưới, về sính lễ, về danh sách khách mời với một người đàn ông khác. Em coi tôi như kẻ vô hình. Sự hiện diện của tôi trong căn phòng đó chẳng khác nào một món đồ nội thất cũ kỹ mà em chưa kịp vứt ra bãi rác.
Tôi bắt đầu rút lui. Tôi ít quan tâm em hơn, tôi xóa dần những liên lạc, tôi cố gắng tìm cách thoát ra khỏi vũng lầy này. Nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt em, trái tim tôi lại đau thắt lại bởi một câu hỏi không có lời giải: Tại sao? Tại sao em đã có quyết định cuối cùng, đã chọn quay lại với người cũ, thậm chí đã quan hệ và định ngày cưới, mà vẫn không chịu buông tha cho tôi? Tại sao em không nói một lời chia tay để tôi được giữ lại chút tự trọng cuối cùng?
Sự thật cuối cùng cũng lộ diện trong một cuộc đối đầu trực diện. Khi tôi đưa ra tất cả bằng chứng, Linh không hề khóc, cũng không hề xin lỗi. Em nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, lạnh lùng đến sởn gai ốc:
“Em không yêu anh nữa, thực ra em chưa bao giờ yêu anh nhiều như anh tưởng. Người đó mới là định mệnh của em. Còn tại sao em chưa chia tay à? Vì em muốn cảm giác an toàn cho đến phút cuối cùng. Anh quá tốt, quá chu đáo, ở bên anh em chẳng phải lo gì cả… coi như đó là sự bù đắp cho em đi.”
Sự “bù đắp” của em là biến tôi thành kẻ thế thân, thành người chi trả cho những bữa ăn, những chuyến đi chơi của em trong khi em đang mơ về một mái ấm với kẻ khác. Em ích kỷ đến mức muốn tận thu mọi giá trị của tôi cho đến ngày em bước lên xe hoa.
Tôi đã chọn cách ra đi trong lặng lẽ, một sự ra đi không kèn không trống. Tôi xóa sạch mọi dấu vết về em trong cuộc đời mình, nhưng nỗi đau thì vẫn lẩn khuất đâu đó. Tôi nhận ra rằng, có những người bước vào cuộc đời bạn không phải để yêu, mà để dạy cho bạn biết thế giới này có thể tàn nhẫn đến nhường nào.
Câu chuyện này không có sự trả thù nào vinh quang hơn là sự biến mất của tôi. Cuối năm đó, có lẽ em đã mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mỉm cười hạnh phúc bên người cũ. Nhưng tôi tin chắc một điều, một cuộc hôn nhân được xây dựng trên sự phản bội lén lút và sự ích kỷ tàn bạo lên một người khác, sẽ chẳng bao giờ có được sự bình yên thật sự.
Còn tôi, tôi học được cách yêu bản thân mình hơn sau khi đã bị giẫm đạp lên lòng tự trọng. Tôi đã đi qua cơn bão, dù đầy thương tích, nhưng ít nhất tôi không còn phải đóng vai quần chúng trong bộ phim cuộc đời đầy dối trá của em nữa.



