“Lỡ xem clip nh.ạy c.ảm” của vợ sắp cưới với bạn trai cũ, tôi suy sụp nhiều ngày

“Lỡ xem clip nhạy cảm” của vợ sắp cưới với bạn trai cũ, tôi suy sụp nhiều ngày

Tôi ngồi lặng câm trong căn phòng tối, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình laptop đang hiện dở trang giáo án. Đáng lẽ ra, giờ này tôi và Lan đang cùng nhau đi thử váy cưới, bàn về màu hoa chủ đạo cho sảnh tiệc. Nhưng tất cả đã tan tành mây khói kể từ cái đêm định mệnh ấy – đêm sinh nhật của em, cũng là đêm tôi tận mắt chứng kiến “con quỷ” ẩn mình trong quá khứ của người đàn bà tôi định lấy làm vợ.

Tôi gặp Lan trong một hoàn cảnh khá đặc biệt: một buổi họp phụ huynh. Khi ấy, tôi là giáo viên chủ nhiệm, còn em đi họp thay cho đứa cháu. Vẻ ngoài thanh khiết, đôi mắt đượm buồn nhưng vẫn toát lên sự kiêu sa của em đã hớp hồn tôi ngay lập tức. Sau này, chính đứa học trò nhỏ đã “mai mối”: “Cô em đang thất tình, thầy nhắn tin an ủi cô đi”.

Chúng tôi đến với nhau như hai mảnh ghép hoàn hảo. Tôi nâng niu em, chưa bao giờ gặng hỏi về người cũ vì tôn trọng sự riêng tư. Tôi cứ ngỡ mình là người hùng cứu rỗi trái tim em khỏi những tổn thương cũ, cho đến khi sự tò mò và một chút ngẫu nhiên chết người kéo tôi xuống vực thẳm.

Đêm sinh nhật em, Lan uống khá say và đi ngủ sớm. Tôi giúp em dọn dẹp đống quà cáp thì thấy một chiếc điện thoại cũ nằm sâu trong góc tủ bị rơi ra. Nó không khóa màn hình, và một tin nhắn vừa nhảy đến từ một số lạ: “Em còn giữ đoạn clip năm đó không? Anh nhớ em quá”.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, tôi run rẩy chạm tay vào mục video. Và rồi, thế giới trong tôi đổ sập.

Đó không chỉ là một đoạn video bình thường. Đó là những hình ảnh trần trụi, nồng nhiệt đến điên dại của Lan và người đàn ông kia. Trong clip, Lan không phải là người con gái dịu dàng, e ấp mà tôi vẫn biết. Em cuồng nhiệt, em chủ động, em dâng hiến tất cả trong sự hưng phấn tột độ mà suốt hai năm yêu nhau, tôi chưa bao giờ thấy em bộc lộ với mình.

Cảm giác lúc đó? Tôi như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng, lồng ngực đau nhói như bị hàng ngàn mảnh kính vỡ đâm vào. Những âm thanh ấy, những góc quay ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một cuốn phim kinh dị. Tôi nhận ra người đàn ông trong clip chính là gã bạn trai cũ đã bỏ rơi em, kẻ mà em từng bảo là “nỗi đau không muốn nhắc lại”. Hóa ra, nỗi đau ấy lại nồng cháy đến thế sao?

Tôi rời khỏi nhà em ngay trong đêm, để lại một tin nhắn ngắn gọn nhưng tàn khốc: “Đám cưới hủy đi. Đừng hỏi tại sao”.

Suốt một tuần qua, tôi giam mình trong phòng. Tôi biết Lan đau khổ, tôi biết em không sai vì đó là quá khứ. Nhưng khổ nỗi, tôi là một người đàn ông, và tôi có sự ích kỷ nguyên thủy của mình. Tôi không thể nào xóa sạch hình ảnh người phụ nữ mình định tôn thờ làm vợ lại đang lăn lộn, rên rỉ trong vòng tay một kẻ khác một cách đầy hưởng lạc như vậy.

Mỗi khi nhắm mắt lại, thay vì gương mặt thanh tú của em ngày cưới, tôi lại thấy những hình ảnh dung tục kia. Nó ám ảnh tôi trong từng bữa ăn, từng giấc ngủ, thậm chí cả khi tôi đứng trên bục giảng. Tôi tự hỏi: Liệu khi ở bên tôi, em có đang so sánh? Liệu em có từng cuồng nhiệt với tôi như đã từng với hắn? Sự bao dung của tôi đã chết ngay từ giây phút tôi nhấn nút “Play”.

Sau nhiều ngày im lặng, Lan tìm đến nhà tôi. Em quỳ rạp dưới chân tôi, khóc nức nở. Em không phủ nhận, em chỉ nói đó là sai lầm của tuổi trẻ, là sự nông nổi khi em yêu hắn quá sâu đậm. Em cầu xin tôi hãy nhìn vào hiện tại, nhìn vào tình yêu em dành cho tôi.

Tôi nhìn em, lòng đau như cắt nhưng tay tôi lại lạnh ngắt. Tôi nói trong hơi thở nghẹn ngào: “Lan ạ, anh xin lỗi. Anh không đủ cao thượng như anh tưởng. Quá khứ của em không có lỗi, nhưng việc anh nhìn thấy nó là một cái án tử cho tình yêu này. Anh không thể lấy một người mà mỗi khi chạm vào, anh lại liên tưởng đến một thước phim nóng. Chúng ta sẽ hành hạ nhau mất thôi”.

Tôi quyết định nhận hết mọi lỗi lầm về mình. Tôi thêu dệt nên một câu chuyện rằng tôi có người khác, rằng tôi là kẻ bội bạc để gia đình hai bên sỉ vả tôi, thay vì để em phải nhục nhã vì cái clip ấy. Đó là sự tử tế cuối cùng tôi có thể làm cho em.

Ngày tôi dọn đồ rời khỏi thành phố để xin chuyển công tác về một vùng quê hẻo lánh, tôi nhìn thấy Lan từ xa. Em gầy sọp đi, mắt vô hồn. Tôi biết mình vừa hủy hoại một đời người, và cũng tự hủy hoại chính mình.

Tôi là một kẻ hèn mọn. Một gã đàn ông bị gục ngã trước những hình ảnh kỹ thuật số vô tri. Nhưng có lẽ, dừng lại lúc này là cách duy nhất để chúng tôi không phải giết chết nhau trong sự ghê tởm và ám ảnh suốt phần đời còn lại. Đám cưới ấy sẽ không bao giờ diễn ra, và người đàn ông trong clip kia sẽ mãi mãi là bóng ma ngăn cách giữa tôi và em, cho đến hơi thở cuối cùng.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img