Tôi đánh đổi tất cả để theo người đàn ông đã có vợ và cái kết

Tôi đánh đổi tất cả để theo người đàn ông đã có vợ và cái kết

Người ta thường bảo: “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”. Ngày đó, tôi nhìn vào sự chật vật của người yêu cũ mà rùng mình, để rồi tự huyễn hoặc bản thân rằng mình xứng đáng được nâng niu ở một tầng mây khác. Thế nhưng, tôi không biết rằng, tầng mây ấy vốn được xây bằng ảo vọng và những lời dối trá tàn độc nhất.

Tôi vốn là cô gái tỉnh lẻ, mang theo khát vọng đổi đời mà dạt về chốn thị thành phồn hoa. Bên cạnh tôi lúc đó là anh – mối tình từ thời sinh viên. Chúng tôi từng hứa với nhau sẽ cùng xây dựng tổ ấm ở nơi đất khách này. Nhưng cái nắng cháy thịt, những đợt kẹt xe kéo dài vô tận và hóa đơn tiền điện, tiền nước mỗi tháng đã bóp nghẹt tình yêu ấy.

Trong khi anh chật vật với đồng lương ba cọc ba đồng, thường xuyên về nhà với gương mặt lấm lem dầu mỡ và mệt mỏi, thì tôi bắt đầu chán ngán. Tôi thèm khát những bộ váy lụa là, những bữa tối lung linh trên cao nhìn xuống toàn cảnh thành phố, thay vì bát mì tôm úp vội trong căn phòng trọ nóng hầm hập.

Và rồi, T. xuất hiện. Anh như một vị cứu tinh, bước ra từ những bộ phim ngôn tình với phong thái lịch lãm và chiếc xe sang đắt tiền. T. cho tôi thấy một thế giới mà tôi chưa từng chạm tới. Anh không tặng tôi những lời hứa suông, anh tặng tôi trang sức, những chuyến du lịch sang chảnh và cảm giác của một “bà hoàng”.

Tôi tàn nhẫn chia tay người yêu cũ trong một chiều mưa, mặc cho anh quỳ gối van xin. Tôi bước lên xe của T., lòng tự nhủ rằng mình chỉ đang chọn con đường ngắn nhất để ổn định. Tôi đâu ngờ, con đường ấy dẫn thẳng xuống vực thẳm.

Khi sự thật T. đã có gia đình bị phanh phui, tôi đau đớn nhưng lại không hề muốn buông tay. Sự tham vọng đã che mờ lý trí. Tôi tin vào lời anh thầm thì mỗi đêm: “Anh với vợ chỉ là danh nghĩa, sớm muộn gì anh cũng giải thoát để cho em một danh phận chính thức”.

Tôi quyết định đặt cược ván bài cuối cùng: Dùng một đứa trẻ để trói chân người đàn ông. Tôi lén đâm thủng bao cao su, mong chờ một sinh linh sẽ là tấm vé thông hành đưa tôi vào hào môn. Khi que thử thai hiện hai vạch, tôi cười trong nước mắt, tin rằng mình đã thắng.

Nhưng cuộc đời không phải là trang sách hồng. Khi bụng tôi ngày một lớn, sự quan tâm của T. ngày một vơi. Những món quà thưa dần, những cuộc gọi bị chặn đứng bởi cái cớ “vợ anh đang nghi ngờ”. Đỉnh điểm của sự nhục nhã là khi tôi đến tận công ty tìm anh, để rồi tận mắt thấy anh khúm núm đi sau một người phụ nữ quyền lực – vợ anh. Hóa ra, toàn bộ cơ ngơi, chức tước anh có đều là nhờ nhà ngoại. Anh chỉ là một con rối núp bóng vợ. Nếu ly hôn, anh sẽ là kẻ trắng tay.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng ném vào tay tôi một xấp tiền kèm lời răn đe: “Đừng làm loạn, nếu không em và đứa bé sẽ chẳng có một xu nào hết. Hãy biết điều mà sống!”.

Đứa con gái chào đời trong sự cô độc cùng cực. Một mình tôi vượt cạn trong bệnh viện công rẻ tiền, không người thân, không tiền bạc dự phòng. Tôi trở thành một bà mẹ đơn thân nhếch nhác, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh kiêu sa ngày trước. Mỗi ngày, tôi phải làm việc quần quật từ sáng sớm đến đêm khuya, từ bán hàng online đến dọn dẹp thuê, chỉ để đủ tiền mua bỉm sữa cho con.

Mỗi khi đêm về, nhìn con gái ngủ say, lòng tôi thắt lại. Đứa trẻ này không có tội, nhưng sự hiện diện của nó là minh chứng cho sự ngu xuẩn và lòng tham của mẹ nó. Bố mẹ ở quê thường xuyên gọi điện hỏi han, thúc giục tôi đưa “con rể tiền tỷ” về ra mắt. Tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, nói dối rằng anh đang đi công tác nước ngoài. Tôi không dám về quê, sợ ánh mắt khinh miệt của xóm giềng, sợ sự đổ vỡ trong lòng người cha già vốn luôn tự hào về con gái.

Quẫn bách đến cùng cực, tôi đã nảy sinh một ý định điên rồ: Giao con lại cho T. Tôi nghĩ nếu con được về sống trong căn biệt thự kia, nó sẽ có tương lai, có giáo dục tốt, còn tôi có thể quay về làm lại từ đầu. Tôi đã hẹn gặp T. để thực hiện thỏa thuận cuối cùng ấy.

Nhưng khi đứng trước cổng dinh thự xa hoa của anh ta, nhìn thấy cảnh T. đang âu yếm chăm sóc hai đứa con chính thống, còn vợ anh ta nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi, tôi chợt nhận ra: Con tôi nếu vào đó, nó sẽ chỉ là một “đứa con hoang” bị hắt hủi, là cái gai trong mắt người đàn bà kia. Liệu nó có thể sống hạnh phúc khi lớn lên trong sự sỉ nhục?

Tôi ôm chặt con vào lòng, chạy trốn khỏi sự lộng lẫy chết người đó. Tôi nhận ra mình đã mất tất cả: danh dự, tuổi trẻ và niềm tin. Thứ duy nhất tôi còn lại là đứa trẻ này.

Tôi không có sự tha thứ dễ dàng, cũng chẳng có phép màu nào xảy ra. Tôi chấp nhận sống trong bóng tối của sự nghèo khó và mặc cảm, hàng ngày đối diện với sự dày vò của lương tâm. Mỗi đồng tiền kiếm được giờ đây đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt đắng cay. Đó là cái giá quá đắt cho một lần “chọn sai” vì lòng tham phù phiếm. Tôi đã tự tay đập nát tương lai của mình, và bây giờ, tôi phải học cách đi trên những mảnh kính vỡ ấy để bảo vệ đứa trẻ vốn dĩ không nên được sinh ra từ một sai lầm như thế.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img