Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ đúng đắn nhất trong cuộc hôn nhân này, cho đến ngày chính tôi bị cả gia đình chồng nhìn như kẻ ích kỷ chỉ vì… vài triệu đồng mỗi tháng.
Tôi và Nam cưới nhau đã tám năm, có ba đứa con nhỏ. Tôi làm văn phòng, thu nhập khá ổn định. Chồng tôi lương thấp hơn nhưng hiền lành, chịu khó. Cuộc sống không dư dả nhưng cũng không đến mức thiếu thốn. Chỉ có điều tôi luôn cảm thấy khó chịu vì tháng nào anh cũng gửi từ một đến hai triệu cho em gái ruột tên Thảo.
Trong mắt tôi, Thảo là kiểu con gái lớn rồi mà vẫn dựa dẫm. Ra trường có việc làm nhưng cứ hết tiền là nhắn anh trai. Hôm thì xin tiền trọ, hôm thì xin tiền sửa xe, lúc lại bảo cần đóng học thêm. Tôi càng nhìn càng ghét, nghĩ cô ta đang bám lấy chồng mình như cái ví.
Tôi bắt đầu kiểm soát từng khoản chi trong nhà. Mỗi lần chồng cầm điện thoại nhắn tin cho em gái, tôi đều khó chịu ra mặt. Tôi nói bóng gió trong mâm cơm, nói thẳng trong phòng ngủ, thậm chí chì chiết ngay trước mặt con rằng bố chúng chỉ lo cho nhà ngoại. Nam thường im lặng, chỉ nói một câu: “Nó là em anh.”
Câu nói ấy càng làm tôi tức.
Tôi không nhận ra rằng từ lâu, tôi đã coi tiền là thước đo duy nhất của tình thân. Tôi luôn tính toán rằng số tiền đó đáng lẽ phải dành mua váy cho con, đổi máy giặt mới, hoặc để tiết kiệm đứng tên tôi. Tôi chưa từng hỏi vì sao Thảo cần giúp đỡ, cũng chẳng quan tâm hoàn cảnh thật sự của cô ấy ra sao.
Đỉnh điểm là sinh nhật con trai lớn. Tôi vốn đã định tháng đó mua xe đạp cho con, nhưng khi thấy chồng chuyển năm triệu cho em gái, tôi nổi điên. Tôi kiểm tra tài khoản, chụp màn hình giao dịch rồi gọi điện mắng Thảo xối xả. Tôi nói cô ta là gánh nặng, là đồ ăn bám, lớn đầu mà không biết tự lo. Tôi còn bật loa ngoài để chồng nghe.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi Thảo chỉ nói nhỏ: “Em xin lỗi chị.”
Tôi tưởng mình thắng.
Tối hôm đó, tôi ném quần áo của chồng ra phòng khách, tuyên bố nếu còn gửi tiền cho em gái thì ra khỏi nhà. Ba đứa con đứng khóc, còn tôi vẫn cho rằng mình đang bảo vệ gia đình.
Nam bỏ đi suốt hai ngày.
Đến ngày thứ ba, mẹ chồng gọi tôi sang. Tôi nghĩ bà sẽ đứng về phía mình. Nhưng khi vừa ngồi xuống, bà đặt lên bàn một tập hồ sơ bệnh án cùng xấp hóa đơn viện phí.
Tôi sững người.
Hóa ra suốt một năm qua, Thảo bị suy thận giai đoạn đầu. Cô ấy giấu cả nhà, vừa đi làm vừa chạy chữa. Những lần xin tiền không phải để mua sắm hay ăn chơi như tôi tưởng, mà để đóng viện phí, mua thuốc, xét nghiệm. Cái điện thoại mới mà tôi mắng nhiếc hôm trước thực chất là máy cũ mua lại để phục vụ công việc bán hàng online kiếm thêm thu nhập.
Mẹ chồng bật khóc nói Thảo không muốn tôi biết vì sợ tôi suy nghĩ. Nam cũng im lặng vì muốn giữ hòa khí gia đình. Còn tôi, tôi đã dùng sự nghi ngờ của mình biến một cô gái đang bệnh thành kẻ đào mỏ.
Thảo bước từ trong phòng ra, gầy hơn tôi nhớ rất nhiều. Cô ấy cúi đầu nói: “Em xin lỗi vì đã làm anh chị cãi nhau. Từ giờ em không xin nữa.”
Tôi thấy cổ họng nghẹn cứng. Người tôi từng xem là ký sinh trùng lại đang cố gồng mình sống sót.
Nam nhìn tôi lần đầu bằng ánh mắt lạnh đến vậy. Anh nói anh không giận vì tiền, anh giận vì tôi chưa từng tin chồng, chưa từng có lòng trắc ẩn với người thân của anh. Tôi định cãi, nhưng chẳng còn lý lẽ nào.
Tối đó anh không về cùng tôi.
Những ngày sau, căn nhà vẫn đủ tiếng trẻ con nhưng lạnh ngắt. Nam ngủ riêng, nói chuyện với tôi chỉ xoay quanh con cái. Tôi chủ động xin lỗi Thảo, mang đồ ăn sang thăm, nhưng cô ấy chỉ cười nhạt. Vết thương do lời nói gây ra không thể lành nhanh như thế.
Tôi mới hiểu mình sai không phải vì tiếc tiền, mà vì để lòng đố kỵ và tính sở hữu che mờ lý trí. Tôi xem chồng là của riêng mình nên bất kỳ ai nhận được sự quan tâm của anh đều trở thành cái gai. Tôi nhân danh gia đình để kiểm soát, nhưng thật ra chỉ đang bảo vệ cái tôi ích kỷ.
Vài tháng sau, Thảo sức khỏe khá hơn, chuyển ra ngoài sống tự lập. Nam dần nói chuyện lại với tôi, nhưng không còn như trước. Có những vết nứt dù hàn gắn được cũng vẫn còn đường hằn.
Tôi từng nghĩ gười đáng trách trong câu chuyện này là cô em chồng hay xin tiền. Cuối cùng, người đáng trách nhất lại là tôi. Người phụ nữ luôn cho mình đúng, cho đến khi mất đi sự tôn trọng của chồng mới nhận ra bản thân sai từ đầu.



