Tôi và Quân cưới nhau sau một mối tình chớp nhoáng mà kết quả là mầm sống đang lớn dần trong bụng tôi. Đám cưới diễn ra rình rang tại một nhà hàng sang trọng, tôi đã từng ngỡ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất khi Quân nắm tay tôi thề thốt trước quan viên hai họ sẽ bảo vệ mẹ con tôi suốt đời. Nhưng cái “suốt đời” của anh ta ngắn chẳng tày gang, chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng sau ngày rước dâu.
Bi kịch bắt đầu vào một chiều cuối tuần khi tôi âm thầm theo dõi định vị điện thoại của chồng vì anh nói đi gặp đối tác nhưng lại rẽ vào một con phố nhỏ vắng vẻ. Tôi đứng chôn chân trước một khách sạn nằm khuất sau những tán cây, hơi thở nghẹn lại khi thấy bóng dáng quen thuộc của Quân đang ôm eo một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc hở hang bước vào sảnh. Không đánh ghen rùm beng, không la hét, tôi đứng đó như một bức tượng đá, cảm nhận từng dòng máu trong cơ thể mình như đông cứng lại. Sự phản bội này không chỉ là một nhát dao đâm vào tim tôi, mà nó còn đâm vào cả niềm tin ngây thơ về một mái ấm cho đứa trẻ sắp chào đời.
Khi Quân bước ra với gương mặt thỏa mãn, tôi đã đối diện với anh ta. Thay vì hoảng hốt hay quỳ gối xin lỗi, Quân nhìn tôi bằng ánh mắt điềm nhiên đến lạ lùng. Anh ta thản nhiên buông một câu xanh rờn: “Anh đi bóc bánh trả tiền thôi, cũng vì thương em, thương con cả đấy!”. Tôi chết lặng. Hóa ra, trong logic của kẻ ngoại tình, việc lên giường với người đàn bà khác khi vợ mang bầu lại được nâng tầm thành một nghĩa cử cao đẹp. Anh ta bao biện rằng vì tôi đang ốm nghén, cơ thể mệt mỏi, và vì anh ta sợ “quan hệ” sẽ làm ảnh hưởng đến đứa bé nên mới phải ra ngoài “giải tỏa”. Anh ta nói như thể tôi nên biết ơn vì anh ta đã không ép uổng tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Tối đó, kịch bản “hối lỗi” bắt đầu. Quân quỳ xuống, thề thốt đủ điều, hứa sẽ cắt đứt mọi liên lạc và toàn tâm toàn ý lo cho mẹ con tôi. Anh ta mang con ra làm lá chắn: “Em định để con không có bố ngay từ khi chưa lọt lòng sao? Anh chỉ sai lầm nhất thời do bản năng đàn ông quá mạnh”. Ngay cả chị chồng tôi khi biết chuyện cũng vào cuộc với thái độ bênh vực mù quáng: “Đàn ông ai chẳng thế, miễn là nó biết đường về nhà. Em vì con mà nhịn nhục một chút, đừng làm to chuyện rồi tan cửa nát nhà”.
Sự chịu đựng của tôi chính thức sụp đổ vào ba ngày sau đó. Trong lúc Quân đang tắm, điện thoại anh ta hiện lên một dòng tin nhắn từ người đàn bà hôm nọ: “Anh yêu, khi nào vợ anh đẻ xong thì mình lại gặp nhau nhé, em nhớ sự cuồng nhiệt của anh quá”. Kèm theo đó là một bức ảnh họ thân mật với nhau từ trước khi chúng tôi cưới. Hóa ra, họ không phải là quan hệ “bóc bánh trả tiền” qua đường, mà họ đã qua lại với nhau từ lâu. Quân cưới tôi chỉ vì trách nhiệm với cái thai, còn trái tim và thể xác của anh ta vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về mẹ con tôi.
Tôi không còn khóc nữa. Sự ghê tởm đã lấn át hoàn toàn nỗi đau. Đợi Quân bước ra khỏi phòng tắm, tôi đưa điện thoại cho anh ta xem rồi lẳng lặng đưa ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Quân lồng lộn lên, quát tháo rằng tôi ích kỷ, không biết nghĩ cho con. Nhưng tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh lùng như băng giá: “Anh nói anh thương tôi, thương con? Không, anh chỉ thương cái bản năng ích kỷ của anh thôi. Đứa trẻ này cần một người cha làm gương về sự tử tế, chứ không cần một kẻ dối trá dùng con mình làm lý do để ngoại tình. Từ giây phút này, tôi và anh không còn liên quan”.
Tôi dọn đồ ra khỏi nhà ngay trong đêm, mặc cho gia đình chồng ngăn cản và mắng chửi tôi là kẻ “phá hoại tổ ấm”. Tôi chọn cách làm mẹ đơn thân, dù biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai.
Vài tháng sau, tôi nghe tin Quân và người tình kia cũng chẳng đi đến đâu. Cô ta cuỗm một số tiền lớn của anh ta rồi biến mất. Quân tìm đến tôi trong bộ dạng tàn tạ, mong được nhìn mặt con một lần. Nhưng tôi đã chặn đứng mọi liên lạc. Tôi hiểu rằng, một vết nứt do sự phản bội chủ đích và dối trá có hệ thống thì không bao giờ có thể lành lại. Tha thứ cho một kẻ coi thường danh dự của vợ mình chỉ là đang tự cấp cho hắn giấy phép để tổn thương mình thêm lần nữa. Tôi thà để con mình lớn lên trong một gia đình khuyết thiếu nhưng trung thực, còn hơn là sống trong một mái ấm đầy rẫy sự giả tạo và dơ bẩn. Cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc tại tòa án, kết thúc luôn cả những lời biện minh rẻ tiền của một người đàn ông không xứng đáng làm cha.



