Tôi và Hưng cưới nhau đã gần 7 năm. Cuộc sống của chúng tôi trước giờ khá yên ổn, không quá giàu có nhưng đủ đầy. Tôi làm kinh doanh nhỏ, còn Hưng làm quản lý trong một công ty tư nhân. Anh đi sớm về muộn là chuyện bình thường nên tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều gì.
Cho đến một ngày, tôi thấy anh thay đổi.
Ban đầu chỉ là những dấu hiệu rất nhỏ: điện thoại luôn úp màn hình xuống bàn, hay ra ban công nghe máy, thậm chí có lúc còn mang điện thoại vào phòng tắm. Tôi hỏi thì anh chỉ cười gượng, bảo do công việc căng thẳng, nhiều khách hàng nên phải giữ bí mật thông tin.
Tôi tin.
Cho đến khi một buổi tối, lúc đang dọn túi áo khoác của chồng để giặt, tôi vô tình thấy một hóa đơn mua hàng rơi ra. Trên đó ghi rõ: một chiếc váy ngủ ren, giá không hề rẻ.
Tôi cầm tờ hóa đơn mà tay run lên. Tôi chưa bao giờ nhận được món quà kiểu đó từ anh. Sinh nhật hay kỷ niệm ngày cưới, cùng lắm chỉ là bó hoa hoặc chiếc bánh nhỏ.
Tối hôm đó, tôi giả vờ bình thường. Khi anh đi tắm, tôi mở điện thoại của anh – thứ mà trước đây tôi chưa từng làm. Trong mục tin nhắn, tôi thấy tên một người phụ nữ lạ, là nhân viên mới trong công ty anh.
Những dòng tin nhắn hiện ra khiến tôi chết lặng.
Không phải là lời trao đổi công việc, mà là những câu nói thân mật, đầy ẩn ý. Anh hỏi cô ta đã nhận được món quà chưa, cô ta trả lời rằng rất thích chiếc váy ngủ ấy.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi không làm ầm lên ngay. Tôi muốn biết rõ mọi thứ trước khi đối mặt. Những ngày sau đó, tôi lặng lẽ theo dõi. Tôi phát hiện anh thường xuyên về muộn với lý do họp hành, nhưng thực tế là đi gặp cô ta.
Tôi đau, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Một buổi chiều, tôi quyết định đến công ty anh mà không báo trước. Tôi đứng dưới sảnh, nhìn thấy anh và cô nhân viên kia cùng bước ra. Họ không nắm tay, nhưng ánh mắt và cách nói chuyện đủ khiến tôi hiểu mối quan hệ của họ không hề bình thường.
Tối hôm đó, tôi đặt tờ hóa đơn lên bàn ăn.
Hưng nhìn thấy, gương mặt anh tái đi. Anh lắp bắp nói rằng đó chỉ là món quà mua giúp người khác. Nhưng khi tôi đưa ra ảnh chụp tin nhắn, anh im lặng hoàn toàn.
Sau một lúc dài, anh thú nhận.
Anh nói giữa anh và cô ta chỉ là “cảm xúc nhất thời”. Anh còn bảo rằng chiếc váy ngủ ấy thực chất là món quà để… chia tay, vì anh muốn kết thúc mối quan hệ sai trái đó.
Tôi nghe mà thấy vừa buồn cười vừa cay đắng.
Ai lại đi mua một món đồ nhạy cảm như vậy để làm quà chia tay?
Tôi không khóc. Không gào thét. Tôi chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo lan khắp cơ thể.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày nặng nề nhất trong cuộc hôn nhân của tôi. Hưng cố gắng chuộc lỗi, nói rằng anh đã chấm dứt mọi thứ với cô ta. Anh xin tôi một cơ hội, hứa sẽ thay đổi.
Nhưng điều khiến tôi sốc nhất lại xảy ra sau đó.
Một buổi tối, khi tôi đang dọn dẹp phòng làm việc của anh, điện thoại anh bất ngờ sáng lên. Một tin nhắn mới gửi đến từ chính cô nhân viên kia.
Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Anh nói chia tay, nhưng sao em vẫn thấy anh mua thêm quà? Anh muốn giấu vợ đến bao giờ?”
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng tất cả những lời xin lỗi của anh chỉ là giả tạo.
Tôi không làm ầm ĩ. Tôi chụp lại toàn bộ tin nhắn, in ra, rồi đặt tất cả trước mặt anh vào buổi sáng hôm sau.
Lần này, anh không còn gì để chối.
Anh quỳ xuống, xin tôi tha thứ, khóc lóc như một đứa trẻ. Nhưng nước mắt của anh không còn khiến tôi mềm lòng nữa.
Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội.
Cuối cùng, tôi đưa ra quyết định mà trước đây chưa từng nghĩ tới: ly hôn.
Ngày ký vào đơn, tay tôi run nhưng lòng lại nhẹ đi một cách kỳ lạ. Không phải vì tôi hết yêu, mà vì tôi hiểu rằng tình yêu không thể tồn tại nếu thiếu sự tôn trọng.
Vài tháng sau, tôi nghe tin anh đã nghỉ việc ở công ty đó. Còn cô nhân viên kia cũng rời đi không lâu sau khi mọi chuyện vỡ lở.
Còn tôi, tôi bắt đầu lại từ đầu.
Có những đêm tôi vẫn nhớ về quãng thời gian cũ, nhớ về người đàn ông từng khiến tôi tin tưởng tuyệt đối. Nhưng mỗi khi nghĩ đến chiếc hóa đơn váy ngủ ấy, tôi lại tự nhắc mình rằng…
Có những vết nứt trong hôn nhân, một khi đã xuất hiện, thì dù có cố vá lại, nó cũng không bao giờ trở về như cũ.



