Chuyện chăn gối sau sinh rạn nứt, người vợ bàng hoàng phát hiện bí mật động trời
Tôi năm nay 29 tuổi, từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn khi lấy được một người đàn ông tâm lý. Chúng tôi quen nhau qua bạn bè, yêu chưa đầy một năm thì cưới. Lúc đó, ai cũng nói tôi chọn đúng người, vì anh hiền lành, chịu khó làm ăn và luôn tỏ ra quan tâm đến tôi từng chút một.
Sau cưới một năm, tôi sinh con đầu lòng. Ca sinh không dễ dàng, tôi phải mổ và mất khá nhiều sức. Những ngày đầu sau sinh, tôi gần như kiệt quệ. Ban ngày bế con, ban đêm thức trắng vì con khóc, người lúc nào cũng đau nhức. Tôi chỉ mong được ngủ một giấc trọn vẹn, chứ chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến chuyện vợ chồng.
Anh ban đầu còn hỏi han, nhưng dần dần trở nên ít nói hơn. Mỗi lần anh chủ động gần gũi, tôi đều né tránh vì đau và mệt. Có lần anh thở dài rất khẽ, nhưng tôi vẫn nghĩ anh sẽ hiểu cho mình, vì phụ nữ sau sinh ai cũng như vậy.
Thế nhưng, khoảng vài tháng sau, tôi bắt đầu thấy anh thay đổi. Anh hay cầm điện thoại hơn, nhất là lúc đêm khuya. Có những lần tôi vừa bước vào phòng, anh lập tức tắt màn hình. Tôi hỏi thì anh chỉ cười trừ, nói đang xem tin tức hay trả lời công việc.
Ban đầu tôi cố gạt đi. Tôi tự nhủ mình đang suy nghĩ quá nhiều vì mệt mỏi sau sinh. Nhưng linh cảm của một người vợ không phải lúc nào cũng sai.
Một đêm nọ, khi con đã ngủ say và anh cũng ngủ rất sâu, tôi cầm điện thoại của anh lên. Tim tôi đập mạnh đến mức tay run lên. Tôi mở từng ứng dụng, từng cuộc trò chuyện nhưng không thấy điều gì bất thường.
Tôi định đặt điện thoại xuống thì chợt nhớ đến một lần tình cờ nghe bạn nói về mục tin nhắn ẩn. Tò mò, tôi thử tìm và cuối cùng cũng mở được.
Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống vực.
Không phải một người… mà là rất nhiều cái tên lạ. Những dòng tin nhắn khiến tôi lạnh sống lưng. Những lời lẽ thân mật, những câu nói mập mờ, những cuộc gọi video vào ban đêm. Có những đoạn anh còn hứa hẹn gặp mặt.
Tôi đọc mà tay chân tê dại. Tim như bị bóp nghẹt.
Tôi ngồi bất động rất lâu. Trong đầu chỉ có một câu hỏi: “Tại sao?”
Sáng hôm sau, tôi không chịu nổi nữa. Khi con vừa ngủ lại, tôi đặt điện thoại trước mặt anh và yêu cầu anh mở mục tin nhắn ẩn.
Anh sững người.
Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã đúng.
Ban đầu anh phủ nhận, nói đó chỉ là nói chuyện cho vui, không có gì nghiêm trọng. Nhưng khi tôi đọc từng tin nhắn, từng câu chữ ra trước mặt anh, anh không còn cãi được nữa.
Anh quỳ xuống xin lỗi.
Anh nói rằng vì tôi lạnh nhạt, vì anh cảm thấy bị bỏ rơi, vì anh thấy cô đơn. Những lời giải thích ấy nghe qua tưởng hợp lý, nhưng với tôi lúc đó, chỉ là những nhát dao cứa sâu thêm vào lòng.
Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn ngay lúc đó.
Nhưng rồi nhìn đứa con đang ngủ, tôi lại chùn bước.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi mất ngủ, ăn không ngon, thậm chí nhiều lần ôm con mà nước mắt cứ rơi. Tôi không còn tin anh nữa, nhưng cũng chưa đủ can đảm để rời đi.
Một buổi tối, khi tôi đang cho con ăn, điện thoại anh rung lên. Lần này anh không giấu nữa, mà chủ động đưa cho tôi.
Đó là tin nhắn từ một trong những người phụ nữ trước đây.
Cô ta nhắn:
“Anh nói đã chia tay vợ rồi, sao giờ còn ở với cô ấy?”
Tôi đọc mà toàn thân run rẩy.
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh không nói gì, chỉ cúi đầu.
Khoảnh khắc đó, mọi thứ trong tôi sụp đổ hoàn toàn.
Tôi nhận ra, nếu tiếp tục sống trong sự dối trá này, tôi sẽ không còn là chính mình nữa.
Đêm hôm đó, tôi viết sẵn đơn ly hôn.
Sáng hôm sau, tôi đặt tờ giấy trước mặt anh. Lần này anh không van xin như trước, chỉ im lặng rất lâu rồi ký vào.
Chúng tôi chia tay trong sự im lặng.
Những ngày đầu sau ly hôn, tôi tưởng mình sẽ gục ngã. Một mình nuôi con, vừa làm việc vừa chăm con, có những lúc mệt đến mức muốn buông xuôi.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, tôi dần mạnh mẽ hơn.
Tôi học cách tự chăm sóc bản thân, học cách yêu chính mình trước khi mong người khác yêu mình. Con tôi lớn lên từng ngày, khỏe mạnh và vui vẻ. Mỗi lần nhìn con cười, tôi biết quyết định năm đó là đúng.
Vài năm sau, tôi tình cờ gặp lại anh.
Anh gầy hơn trước, ánh mắt mệt mỏi. Anh nói đã hối hận rất nhiều, rằng sau khi mất gia đình, anh mới hiểu giá trị của những gì mình từng có.
Tôi chỉ mỉm cười.
Không còn oán trách, cũng không còn đau đớn.
Chỉ là… đã không còn tình yêu nữa.
Và tôi biết, có những vết thương có thể lành, nhưng không bao giờ trở lại như cũ.



