“Chồng đi làm xa trả nợ, tôi sa ngã với chủ nợ rồi mất tất cả: cái giá quá đắt cho một phút yếu lòng”

Ngày chồng tôi rời nhà để đi lao động xa, trời mưa tầm tã. Tôi đứng ôm con ở trước sân, nhìn anh kéo chiếc vali cũ bước lên xe mà nước mắt cứ rơi không ngừng. Nhà tôi nghèo, lại gánh khoản nợ lớn vì lần bố chồng đổ bệnh nặng rồi thêm tiền sửa căn nhà dột nát. Chồng tôi thương vợ con nên quyết định đi làm xa vài năm, hy vọng kiếm tiền trả hết nợ rồi trở về. Trước lúc đi, anh ôm tôi thật chặt, dặn tôi ở nhà chăm con, cố gắng vượt qua khó khăn, chờ anh trở về. Tôi gật đầu, khóc nức nở và hứa rằng dù cực khổ đến đâu cũng sẽ đợi anh.

Nhưng cuộc sống không đơn giản như lời hứa. Những ngày đầu chồng đi, tôi vừa chăm đứa con nhỏ mới hơn một tuổi, vừa lo tiền ăn từng bữa, vừa xoay sở tiền lãi khoản nợ mỗi tháng. Số tiền chồng gửi về chẳng đủ để trang trải. Nhiều đêm con sốt, trong túi không có nổi vài trăm nghìn, tôi ôm con mà tuyệt vọng đến mức chỉ biết khóc. Người cho vợ chồng tôi vay tiền là ông Thành, hơn tôi gần hai chục tuổi, góa vợ đã lâu và có điều kiện kinh tế. Ban đầu ông ta chỉ đến nhắc chuyện nợ nần, nhưng thấy tôi trẻ, lại lẻ loi một mình nên bắt đầu quan tâm khác lạ. Ông ta mang sữa cho con tôi, mua gạo, mua thuốc, hỏi han từng chút một.

Trong lúc tôi chới với vì khó khăn, sự giúp đỡ ấy giống như chiếc phao cứu sinh. Một tối con tôi sốt cao, tôi gọi khắp nơi không ai giúp, đúng lúc ấy ông Thành đến. Ông đưa tiền, chở mẹ con tôi đi khám rồi mua thuốc cho con. Khi đưa tôi về, ông còn ở lại nấu cháo cho đứa bé. Nhìn người đàn ông ấy chăm sóc, tôi vừa biết ơn vừa tủi thân. Chồng tôi ở nơi xa, tôi thì một mình quay cuồng trong thiếu thốn, còn người trước mặt lại dịu dàng đúng lúc tôi yếu đuối nhất. Đêm đó, ông ngồi cạnh tôi, nói rằng thương mẹ con tôi, rằng thấy tôi khổ ông đau lòng.

Tôi biết những lời ấy nguy hiểm, nhưng vẫn không đủ tỉnh táo để tránh. Khi ông cầm lấy tay tôi, tôi đã không rút ra. Từ lần đó, tôi trượt dài trong sai lầm. Ông Thành thường xuyên lui tới nhà tôi. Ông giúp trả tiền lãi, mua đồ đạc trong nhà, đưa tiền cho tôi chi tiêu. Tôi biết mình phản bội chồng nhưng lại tự dối lòng rằng tất cả vì cuộc sống, vì con nhỏ. Mỗi lần chồng gọi điện hỏi thăm, nghe giọng anh vui vẻ kể chuyện làm việc cực khổ nơi xa để kiếm tiền gửi về, lòng tôi đau như dao cắt. Nhưng tôi đã lún quá sâu. Tôi vừa sợ mất chỗ dựa, vừa tham sự đủ đầy mà ông Thành mang lại. Người ngoài bắt đầu dị nghị khi thấy ông Thành ra vào nhà tôi quá nhiều. Những lời bàn tán cuối cùng cũng đến tai chồng tôi qua vài người quen. Anh gọi hỏi, tôi chối bay chối biến, còn khóc lóc trách anh không tin vợ. Anh im lặng nhưng tôi biết anh đã nghi ngờ. Rồi một đêm mưa, khi tôi đang ngồi ăn cơm cùng ông Thành trong căn nhà nhỏ, cửa bật mở.

Chồng tôi đứng đó, người ướt sũng, ánh mắt lạnh đến đáng sợ. Chiếc túi hành lý rơi xuống nền nhà đánh “rầm” một tiếng. Tôi chết lặng, còn ông Thành tái mặt. Chồng tôi nhìn mâm cơm, nhìn tôi, rồi hỏi một câu mà tôi nhớ cả đời: “Anh đi làm quần quật để trả nợ, còn em ở nhà trả nghĩa thế này sao?” Tôi quỳ xuống, ôm chân anh khóc lóc van xin, nói rằng mình cô đơn, rằng mình chỉ lỡ dại. Nhưng anh chỉ cười nhạt, nụ cười đau đớn đến đáng sợ. Rồi anh lao đến đấm ông Thành túi bụi. Ông ta hoảng loạn bỏ chạy, để mặc tôi quỳ gào khóc giữa nhà. Hàng xóm nghe ồn ào kéo đến đứng kín ngoài sân, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

Tôi thấy mình nhục nhã đến mức chỉ muốn biến mất. Sáng hôm sau, chồng tôi đặt trước mặt tôi lá đơn ly hôn. Tôi khóc xin anh tha thứ, bố mẹ hai bên cũng khuyên can, nhưng anh chỉ lạnh lùng nói: “Nợ tiền có thể trả, còn phản bội thì không.” Anh giành quyền nuôi con. Căn nhà bị bán để trả nợ, anh bế con rời đi, để tôi lại một mình trong căn nhà trống trơn. Tôi mất chồng, mất con, mất tất cả chỉ sau một đêm. Tưởng rằng ông Thành sẽ ở bên tôi, nhưng không. Sau khi gia đình tôi tan nát, ông ta lập tức quay lưng. Ông nói giữa chúng tôi chỉ là vui vẻ qua đường, rồi cắt đứt liên lạc. Tôi tìm đến nhà thì bị con cái ông ta đuổi như đuổi tà.

Tôi bàng hoàng nhận ra người đàn ông từng nói thương tôi thật ra chỉ lợi dụng lúc tôi yếu đuối. Mất hết, tôi sống trong sự dè bỉu của mọi người. Ra đường ai cũng chỉ trỏ. Tôi muốn gặp con nhưng chồng cũ không cho. Có lần tôi lén đứng ngoài cổng nhìn con, thằng bé thấy tôi thì chạy lại gọi mẹ, nhưng chồng tôi bế con vào trong rồi đóng sầm cửa. Khoảnh khắc ấy tim tôi như vỡ vụn. Tôi đã đánh đổi gia đình vì vài tháng được chu cấp, để rồi mất luôn quyền làm mẹ. Trong tuyệt vọng, tôi từng nghĩ đến cái chết. Tôi uống thuốc ngủ với mong muốn kết thúc tất cả, nhưng người ta phát hiện kịp nên tôi sống.

Nằm trên giường bệnh, tôi hiểu mình đã ngu ngốc đến mức nào. Chỉ vì phút yếu lòng và lòng tham, tôi tự tay phá nát gia đình mình. Nhiều năm trôi qua, tôi sống lặng lẽ ở một nơi khác, làm đủ nghề để tồn tại. Chồng cũ một mình nuôi con, không tái hôn. Thỉnh thoảng tôi chỉ dám nhìn con từ xa. Nó lớn lên nhưng không còn gọi tôi là mẹ nữa. Mỗi lần nhìn con quay mặt đi, tôi đau đến nghẹt thở nhưng không dám trách ai ngoài bản thân. Giờ đây tôi hiểu, nghèo khó không đáng sợ bằng việc đánh mất nhân phẩm. Một phút phản bội có thể hủy hoại cả cuộc đời. Tôi đã đánh đổi tất cả để nhận lại hai bàn tay trắng. Và nỗi đau lớn nhất là mỗi ngày sống tiếp đều phải nhìn thấy hậu quả của chính sai lầm mình gây ra, trong bất lực và day dứt suốt phần đời còn lại.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img