Tôi có 5 đứa con với 4 người phụ nữ, đến ngày mọi chuyện vỡ lở thì cả gia đình suýt tan nát

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình trở thành đề tài bàn tán của cả họ hàng.

Ngày anh trai gọi điện cho tôi với giọng đầy tức giận, tôi biết mọi chuyện đã không còn giấu được nữa. Anh nói rằng có người trong gia đình đọc được câu chuyện trên mạng, nhận ra tình cảnh giống hệt nhà tôi, rồi hỏi dồn dập. Tôi im lặng rất lâu, bởi chính tôi cũng biết, chuyện mình gây ra sớm muộn cũng sẽ vỡ lở.

Tôi tên là Khánh, năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Người vợ đầu tiên của tôi – người duy nhất từng đăng ký kết hôn – đã ly hôn với tôi hơn một năm trước. Chúng tôi có với nhau hai đứa con. Dù đã chia tay, cô ấy vẫn để tôi nuôi hai đứa nhỏ. Tôi không yêu cầu cô ấy chu cấp, cũng không ngăn cản việc cô ấy đến thăm con. Mỗi lần gặp nhau, chúng tôi vẫn nói chuyện bình thường, thậm chí còn có thể cười với nhau như những người quen cũ.

Nhưng sự thật mà không ai trong gia đình chấp nhận nổi là: ngoài hai đứa con với vợ cũ, tôi còn có ba đứa con khác… với ba người phụ nữ khác nhau.

Tổng cộng là năm đứa con với bốn người phụ nữ.

Mọi chuyện bắt đầu từ nhiều năm trước, khi tôi còn làm ăn giao thiệp nhiều. Những buổi gặp gỡ, những mối quan hệ xã hội, những lần quen biết rồi nảy sinh tình cảm. Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là những mối quan hệ thoáng qua. Nhưng rồi từng người phụ nữ lần lượt mang thai.

Lần đầu tiên nghe tin một người nói có con với mình, tôi hoảng loạn. Tôi đã nghĩ đến việc trốn tránh, nhưng cuối cùng vẫn quay lại. Tôi không thể bỏ mặc đứa trẻ là máu mủ của mình. Tôi nhận trách nhiệm, chu cấp tiền bạc, thỉnh thoảng đến thăm.

Nhưng sai lầm lớn nhất của tôi là… để mọi chuyện lặp lại.

Người thứ hai, rồi người thứ ba… cứ thế, từng đứa trẻ ra đời. Tôi biết mình sai, sai rất nhiều, nhưng lại không đủ dứt khoát để chấm dứt tất cả.

Ngày vợ tôi phát hiện ra sự thật là ngày tôi không bao giờ quên.

Hôm đó, cô ấy vô tình nhìn thấy tin nhắn của một người phụ nữ khác gửi đến. Nội dung chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Anh nhớ gửi tiền học cho con trước cuối tuần.”

Chỉ một câu đó thôi, cũng đủ khiến mọi thứ sụp đổ.

Cô ấy không khóc, không hét. Chỉ ngồi im lặng rất lâu rồi hỏi tôi một câu:
“Anh có bao nhiêu đứa con ngoài kia?”

Tôi không trả lời được ngay.

Đến khi tôi nói ra con số thật, cô ấy đứng dậy, đi vào phòng, đóng cửa lại. Đêm hôm đó, căn nhà im lặng đến mức đáng sợ. Tôi nghe tiếng con nhỏ ngủ say mà lòng như có ai bóp nghẹt.

Sau đó, chúng tôi ly hôn.

Hai đứa con lớn ở với tôi. Ba đứa còn lại sống với mẹ của chúng. Tôi chia thời gian để thăm từng đứa. Có những tuần, tôi phải chạy xe hàng trăm cây số chỉ để kịp dự buổi họp phụ huynh hoặc đưa con đi khám bệnh.

Nhưng drama thật sự chỉ bắt đầu khi một ngày… tất cả những người phụ nữ ấy vô tình gặp nhau.

Hôm đó là ngày sinh nhật của con trai lớn của tôi. Tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Không hiểu vì sao, thông tin bị lộ, và từng người phụ nữ lần lượt xuất hiện, mỗi người dẫn theo một đứa trẻ.

Khoảnh khắc đó giống như một cơn ác mộng.

Những ánh mắt nhìn nhau, những câu hỏi dồn dập, những tiếng cãi vã vang khắp sân. Con tôi đứng ngơ ngác, còn hàng xóm thì tụ tập nhìn vào như đang xem một vở kịch ngoài đời thật.

Cha mẹ tôi hôm đó cũng có mặt. Mẹ tôi khóc đến mức phải vào phòng nằm. Còn cha tôi, người vốn ít nói, chỉ ngồi lặng đi, ánh mắt đầy thất vọng.

Tôi đứng giữa tất cả, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình nhỏ bé đến mức không còn chỗ để trốn.

Sau ngày hôm đó, tôi quyết định thay đổi.

Tôi bán đi một phần tài sản để trả hết những khoản nợ cũ, sắp xếp lại cuộc sống. Tôi mở một quán ăn nhỏ và một tiệm kinh doanh khác để có thu nhập ổn định. Mỗi tháng, tôi chia đều tiền nuôi từng đứa con, không bỏ sót đứa nào.

Không còn những mối quan hệ mập mờ, không còn những lời hứa hẹn dở dang.

Thời gian trôi qua, mọi thứ dần ổn định. Những người phụ nữ từng gắn bó với tôi không còn tình cảm, nhưng vẫn giữ liên lạc vì con. Các con tôi, dù sống ở nhiều nơi khác nhau, vẫn được tôi đưa về thăm ông bà, gặp gỡ anh em của mình.

Ngày mà tôi thấy năm đứa trẻ đứng cạnh nhau, gọi nhau là anh em… tôi mới thực sự hiểu cái giá của những sai lầm mà mình từng gây ra.

Và cũng chính ngày đó, tôi tự nhủ rằng phần đời còn lại của mình sẽ không phải để chạy trốn lỗi lầm nữa… mà là để sửa chữa những gì mình đã phá vỡ

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img