Lén xét nghiệm ADN sau nhiều năm nuôi con, tôi suy sụp khi biết sự thật

Lén xét nghiệm ADN sau nhiều năm nuôi con, tôi suy sụp khi biết sự thật

Có những sự thật, dù kết quả hiển thị trên giấy trắng mực đen là “Có”, nhưng trong lòng người ta đã vĩnh viễn mất đi một thứ gì đó quý giá hơn cả máu mủ. Tôi đã từng nghĩ mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian, cho đến khi bị quấn vào vòng xoáy của những lời xì xào và sự hèn nhát của chính bản thân mình.

Tôi cưới Nhã sau một cuộc tình chớp nhoáng. Khi ấy, Nhã vừa bước ra khỏi một mối quan hệ kéo dài 7 năm với người cũ – một gã đàn ông hào nhoáng nhưng bội bạc. Tôi đến với cô ấy bằng tất cả sự chân thành, tự nguyện làm “bến đỗ” cho tâm hồn vụn vỡ của người phụ nữ mình yêu. Chúng tôi có với nhau bé Duy, một cậu nhóc kháu khỉnh, lanh lợi.

Mọi thứ sẽ mãi là màu hồng nếu không có buổi tiệc đầy năm của con một người đồng nghiệp. Giữa tiếng ly chén lanh lảnh, gã say rượu bên cạnh đột nhiên nhìn chằm chằm vào Duy rồi vỗ vai tôi cười hô hố:

“Này Huy, nhìn kỹ mới thấy, thằng bé chẳng có nét nào của ông cả. Nhìn cái sống mũi dọc dừa với đôi mắt sâu này… sao giống cái tay giám đốc cũ của vợ ông thế?”

Tiếng cười nói xung quanh bỗng chốc như đặc quánh lại. Tôi thấy mặt Nhã biến sắc, đôi tay đang gắp thức ăn cho con khựng lại giữa chừng. Dù cô ấy đã cố gắng trấn tĩnh, nhưng ánh mắt lảng tránh đó lại như một mồi lửa châm vào kho thuốc súng trong lòng tôi.

Kể từ đêm đó, tôi bắt đầu sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi khi nhìn con, tôi không còn thấy sự đáng yêu nữa mà chỉ thấy sự nghi hoặc. Tôi bắt đầu lục lọi trang cá nhân của người cũ của Nhã, phóng to từng tấm hình của hắn để so sánh với con trai mình.

Sự trùng hợp đến kinh ngạc: Cả hai đều có đôi tai vểnh và cái cằm chẻ đặc trưng.

Tôi trở nên độc đoán và cay nghiệt. Chỉ cần thấy Nhã cầm điện thoại lâu một chút, tôi liền mỉa mai: “Đang báo cáo tình hình con trai cho ai à?”. Nhã nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ, nhưng sự im lặng của cô ấy càng làm tôi phát điên. Tôi tin rằng sự im lặng đó là biểu hiện của tội lỗi.

Đỉnh điểm là một buổi chiều khi Nhã đi vắng, tôi nhìn thấy con đang ngủ say trên sofa. Một cảm giác tội lỗi xen lẫn quyết tâm cực độ xâm chiếm lấy tôi. Tôi run rẩy lấy chiếc kéo nhỏ, cắt nhẹ một lọn tóc của con, sau đó vơ vội mấy sợi tóc của chính mình trên lược. Tôi gói chúng vào một tờ giấy ăn, nhét vào túi áo như thể đang giấu giếm một bí mật chết người.

Những ngày chờ đợi kết quả xét nghiệm ADN là quãng thời gian kinh khủng nhất đời tôi. Tôi không dám chạm vào người vợ, cũng chẳng thể bế con một cách bình thường. Mỗi khi Duy chạy lại ôm chân gọi “Ba ơi”, tôi lại cảm thấy rùng mình như thể đang chạm vào một món nợ không phải của mình.

Ngày trung tâm gọi điện thông báo có kết quả, tôi lái xe đi trong cơn mưa tầm tã. Cầm phong bì trên tay, tim tôi đập mạnh đến mức cảm giác như lồng ngực sắp vỡ tung. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm thế để ly hôn, để gào thét vào mặt Nhã về sự phản bội bẩn thỉu.

Tôi xé toạc phong bì. Dòng chữ cuối cùng hiện ra: “Xác suất có quan hệ huyết thống: 99,99%”.

Tôi chết lặng. Một cảm giác nhẹ nhõm cực độ ùa tới, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một nỗi nhục nhã ê chề. Tôi đã nghi ngờ vợ mình, đã lén lút làm cái việc hèn hạ nhất mà một người chồng có thể làm. Tôi lao về nhà, định bụng sẽ xé nát tờ giấy này và coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhưng khi tôi bước vào cửa, Nhã đã đứng đó, giữa phòng khách. Trên bàn là chiếc túi zip đựng mẫu tóc tôi bỏ quên trong ngăn kéo tủ làm việc từ mấy hôm trước. Cô ấy nhìn tôi, không có một giọt nước mắt nào, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương.

“Anh nhận kết quả rồi đúng không?” – Nhã bình thản hỏi.”Nhã, anh… anh xin lỗi. Anh chỉ vì quá yêu em, anh bị người ta tác động nên mới…” – Tôi lắp bắp, định tiến lại gần nhưng cô ấy lùi lại.

Nhã lấy từ trong túi xách ra một xấp ảnh cũ ố vàng, ném lên bàn. Đó là ảnh của bố cô ấy – người đã mất từ khi cô ấy còn nhỏ. Tôi cầm lấy và bàng hoàng nhận ra, Duy giống hệt ông ngoại. Cái tai vểnh, đôi mắt sâu, tất cả đều là gen của gia đình cô ấy.

“Huy à, xét nghiệm ADN có thể chứng minh anh là cha của con, nhưng nó không thể chứng minh anh là một người chồng biết tin tưởng.” – Giọng Nhã run lên – “Những ngày qua, anh nhìn mẹ con tôi như nhìn những kẻ lừa đảo. Anh có biết cảm giác mỗi sáng thức dậy thấy chồng mình soi mói từng sợi tóc của con nó đau đớn thế nào không?”

Nhã đưa cho tôi một tờ giấy khác. Không phải kết quả ADN, mà là đơn ly hôn đã ký sẵn.

“Em đã từng nghĩ, vì anh yêu em nên anh mới chấp nhận quá khứ của em. Nhưng hóa ra, anh chưa bao giờ chấp nhận nó. Anh chỉ đang cố chịu đựng và chờ đợi một cái cớ để bùng phát sự ích kỷ của mình thôi.”

Tôi quỳ xuống, ôm lấy chân cô ấy, khóc lóc van xin. Tôi nói rằng tôi sẽ bù đắp, rằng tôi sẽ yêu thương con gấp bội. Nhưng Nhã chỉ nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra. Cô ấy nói một câu mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhắm mắt lại tôi vẫn thấy nhói đau:

“Tờ kết quả đó nói rằng anh là bố của con. Nhưng lòng tin của em dành cho anh thì đã âm tính vĩnh viễn rồi.”

Nhã dọn đồ rời đi ngay trong đêm ấy. Căn nhà rộng lớn giờ đây chỉ còn mình tôi cùng tờ giấy xét nghiệm ADN nằm chơ vơ trên bàn. Tôi đã thắng trong cuộc tìm kiếm sự thật, nhưng đã thua trắng trong cuộc hôn nhân của chính mình. Hóa ra, điều đáng sợ nhất không phải là nuôi con người khác, mà là đánh mất đi người yêu mình nhất chỉ vì một sự nghi ngờ hèn mọn.

Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy con qua những cuộc gọi video ngắn ngủi, tôi vẫn thấy hận chính mình. Một tờ giấy mỏng manh có thể xác định huyết thống, nhưng chẳng có loại giấy tờ nào có thể hàn gắn được một trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img