Con gái mất chưa đầy 1 năm, mẹ vợ U50 gây sốc khi thông báo mang thai với con rể kém gần 30 tuổi
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lạnh lẽo của những ngày cuối năm, khi sương mù bao phủ lấy ngôi làng nhỏ nằm heo hút nơi triền núi. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những kẽ hở của căn nhà gỗ cũ kỹ. Trong ngôi nhà đó, tôi — người đàn bà đã bước sang tuổi 52 — đang phải đối mặt với một bi kịch mà chính tôi cũng không biết nên gọi là sự bù đắp hay là sự trừng phạt của số phận.
Tôi tên Hoa. Chồng tôi mất sớm khi con gái tôi, Lan, mới lên năm tuổi. Một mình tôi tần tảo nuôi con khôn lớn, coi nó là lẽ sống duy nhất của đời mình. Cách đây ba năm, Lan mang về một chàng trai tên Minh, kém nó 5 tuổi. Minh là trẻ mồ côi, nghèo khó nhưng hiền lành, đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn. Thương con, thương cả chàng rể tương lai côi cút, tôi đồng ý cho chúng cưới nhau dù Minh khi đó mới 19 tuổi.
Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Một năm trước, một vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi Lan mãi mãi. Ngày tang con, tôi gục ngã, còn Minh như một cái xác không hồn. Trong căn nhà rộng lớn chỉ còn lại hai con người cùng khổ, nương tựa vào nhau để vượt qua nỗi đau mất đi người thân yêu nhất. Minh không đi đâu cả, cậu ấy vẫn ở lại, chăm sóc tôi như mẹ ruột.
Nhưng lòng người là thứ dễ thay đổi nhất, nhất là khi sự cô đơn bủa vây.
Những đêm dài thức trắng vì nhớ con, tôi thường thấy Minh ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, hút thuốc. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, không chỉ là chuyện về Lan, mà là về những khoảng trống trong tâm hồn. Sự quan tâm ân cần của một chàng trai trẻ đang độ xuân sắc đối với một người đàn bà góa bụa, thiếu vắng hơi ấm đàn ông quá lâu đã tạo nên một mồi lửa âm ỉ. Và rồi, trong một đêm mưa gió bão bùng, hơi men chếnh choáng và nỗi cô quạnh lên đến đỉnh điểm, chúng tôi đã bước qua ranh giới tội lỗi.
Mọi chuyện không dừng lại ở đó. Sự cuồng nhiệt mù quáng của Minh và sự yếu lòng của tôi đã kéo chúng tôi vào một vòng xoáy không lối thoát. Cho đến một ngày, tôi bàng hoàng nhận ra cơ thể mình có sự thay đổi. Ở cái tuổi mà người ta đã lên chức bà, tôi lại mang trong mình giọt máu của con rể.
Tin tôi mang thai nhanh chóng lan ra khắp vùng như một đám cháy rừng. Những người hàng xóm vốn niềm nở bỗng chốc quay lưng, nhổ nước bọt mỗi khi đi ngang cổng nhà tôi. Những lời mắng nhiếc “mất nết”, “loạn luân”, “nghịch thiên hại lý” dội vào tai tôi mỗi ngày. Anh em họ hàng họp mặt, tuyên bố từ mặt tôi, gạch tên tôi khỏi gia phả.
Nhưng đau đớn nhất không phải là miệng đời, mà là sự thay đổi của Minh.
Từ một chàng trai hiền lành, Minh trở nên lầm lì, hung dữ. Áp lực từ những ánh mắt khinh bỉ của người đời khiến cậu ấy phát điên. Minh bắt đầu nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng. Mỗi khi trở về nhà trong cơn say, Minh nhìn cái bụng ngày một lớn của tôi bằng ánh mắt ghê tởm. Cậu ấy gào thét vào mặt tôi: — “Tại bà! Tại bà đã quyến rũ tôi! Đáng lẽ tôi phải đi khỏi cái nhà này từ lâu rồi!”
Tôi chỉ biết khóc, ôm lấy cái bụng lùm lùm mà nấc nghẹn. Tôi đã hy vọng đứa trẻ này sẽ là sợi dây gắn kết, là niềm an ủi sau cái chết của Lan. Nhưng hóa ra, nó lại là nguồn cơn của mọi bi kịch.
Cái kết đến vào một đêm giông bão, đúng tròn một năm sau ngày giỗ đầu của Lan.
Minh về nhà trong tình trạng say khướt, tay cầm một chai rượu dở. Cậu ấy đập phá đồ đạc, ném cả tấm ảnh thờ của Lan xuống đất. Tôi hốt hoảng lao đến ngăn cản thì bị Minh đẩy ngã. Cú ngã đau điếng khiến tôi quặn thắt bụng lại. Trong cơn đau, tôi thấy Minh cười điên dại: — “Đứa bé này không nên ra đời! Nó là quái thai của sự nhục nhã!”
Cậu ấy lao ra khỏi nhà giữa trời mưa tầm tã, leo lên chiếc xe máy cũ kỹ rồi rồ ga phóng đi như một mũi tên. Tiếng phanh xe cháy đường vang lên, sau đó là một tiếng động cực lớn xé toạc màn đêm.
Khi dân làng tìm thấy Minh, cậu ấy đã nằm bất động bên vũng máu ngay đúng đoạn đường mà Lan từng gặp nạn. Minh đã ra đi mãi mãi ở tuổi 21, mang theo tất cả tội lỗi và sự hận thù xuống mồ.
Tôi được đưa đi cấp cứu ngay sau đó. Sau nhiều giờ vật lộn trên bàn đẻ, đứa bé chào đời trong tình trạng thiếu tháng, yếu ớt. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ, bác sĩ và y tá đều lặng người đi. Đứa bé bị dị tật bẩm sinh nghiêm trọng, đôi mắt nó không thể mở, và hơi thở thì đứt quãng.
Tôi nằm đó, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo. Đứa trẻ chỉ sống được vỏn vẹn ba tiếng đồng hồ rồi trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi.
Giờ đây, tôi ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng. Trên bàn thờ, ba bát hương nghi ngút khói: chồng tôi, con gái tôi, và Minh — người vừa là con rể, vừa là cha của đứa con yểu mệnh của tôi.
Tôi đã mất tất cả: danh dự, gia đình, và cả những người tôi yêu thương nhất. Căn nhà từng là nơi trú ẩn yên bình, giờ đây giống như một nhà tù giam lỏng tâm hồn tôi. Mỗi đêm, tôi vẫn nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa, như tiếng khóc than của Lan, như tiếng chửi rủa của Minh, và tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời.
Người đời nói đúng, nghiệp báo thường đến sớm. Tôi đã phản bội lại con gái mình, phản bội lại đạo đức làm người để chạy theo một chút hơi ấm ảo ảnh. Cái giá mà tôi phải trả không chỉ là sự cô độc đến già, mà là nỗi hối hận gặm nhấm tâm can mỗi phút mỗi giây cho đến lúc xuôi tay nhắm mắt.
Tôi sống, nhưng tâm hồn đã chết từ lâu trong cái đêm định mệnh ấy. Dưới chân núi này, người ta vẫn kể cho nhau nghe về người đàn bà tội lỗi, như một lời cảnh tỉnh về những dục vọng mù quáng có thể thiêu rụi cả một kiếp người.


