Con dâu bất ngờ là con gái ruột thất lạc 32 năm trước, cả gia đình suy sụp sau sự thật
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình lại là một tấn bi kịch được sắp đặt bởi bàn tay nghiệt ngã của định mệnh. Những gì xảy ra trong buổi chiều định mệnh ấy, giữa mùi thuốc sát trùng nồng nặc và tiếng mưa xối xả ngoài hiên bệnh viện, đã vĩnh viễn băm nát linh hồn tôi thành trăm mảnh.
Tôi tên là Thành. Ở cái tuổi 68, cái tuổi lẽ ra phải được hưởng an nhàn bên con cháu, tôi lại phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng mà có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng đến. Vợ tôi mất sớm, tôi ở vậy nuôi thằng Quân khôn lớn. Cách đây 4 năm, nó đưa về một cô gái tên là Mai để xin cưới. Mai là một người phụ nữ dịu dàng, nết na, mồ côi cha mẹ từ nhỏ và lớn lên trong một mái ấm tình thương. Tôi thương Mai như con đẻ, hết lòng vun vén cho hạnh phúc của hai đứa.
Ngày Mai chuyển dạ, trời đất như muốn sụp đổ. Thằng Quân đang đi công tác ở vùng biên giới, bão lũ chia cắt đường về, điện thoại không liên lạc được. Giữa lúc bệnh viện tuyến huyện đang quá tải vì một vụ tai nạn liên hoàn, các hộ lý và bác sĩ chạy đôn chạy đáo. Tiếng Mai gào thét trong phòng cấp cứu tạm thời khiến tim tôi thắt lại. Một cô y tá trẻ mướt mồ hôi chạy ra hét lớn:
-
“Người nhà đâu? Sản phụ khó sinh, đầu em bé ra rồi nhưng kẹt, bác sĩ cần người vào hỗ trợ giữ vai để kích thích tâm lý sản phụ ngay! Không còn ai cả, bác sĩ nói người nhà phải vào!”
Tôi đứng chôn chân, mặt cắt không còn giọt máu. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, sự sống của con dâu và cháu nội đặt lên hàng đầu, tôi gạt bỏ mọi rào cản lễ giáo, khoác vội chiếc áo tiệt trùng rồi bước vào phòng sinh.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng. Mai nằm đó, tóc bết chặt vào trán, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức nhưng vẫn cố rặn trong đau đớn cùng cực. Tôi lao đến bên cạnh, nắm chặt lấy tay con dâu, miệng lắp bắp: “Mai ơi, bố đây, cố lên con! Vì đứa bé, cố lên con ơi!”.
Sau một hồi vật lộn với tử thần, tiếng khóc “oe oe” của đứa trẻ vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng. Bác sĩ thở phào, trao đứa bé cho tôi để ông tiếp tục xử lý băng huyết cho Mai. Tôi run rẩy đón lấy sinh linh bé bỏng, tay chân lóng ngóng lau sạch lớp dịch trên người cháu. Thế nhưng, khi tôi lật nhẹ vai trái của đứa bé để quấn tã, tôi bỗng khựng lại.
Dưới bả vai trái của cháu tôi là một vết bớt hình cánh chim màu đỏ thẫm, sắc nét như một hình xăm tự nhiên.
Cả người tôi như có luồng điện hàng vạn vôn chạy qua, khiến tôi rụng rời đánh rơi cả chiếc khăn trên tay. Vết bớt này… hình dạng này… vị trí này… làm sao tôi có thể quên được? 32 năm trước, vợ tôi sinh con gái đầu lòng giữa một đêm mưa bão. Đứa bé ấy cũng có một vết bớt y hệt. Rồi trong cơn hỗn loạn của trận lũ quét năm đó, khi bệnh viện bị ngập sâu và phải di tản khẩn cấp, con gái tôi đã bị thất lạc. Vợ tôi vì quá đau buồn, nhớ thương con mà đổ bệnh rồi qua đời trong sự dằn vặt. Suốt hơn ba thập kỷ qua, tôi chưa bao giờ thôi tìm kiếm, nhưng tung tích về đứa trẻ có vết bớt hình cánh chim ấy vẫn bặt vô âm tín.
Tôi nhìn đứa cháu vừa chào đời, rồi chậm chậm quay sang nhìn Mai. Mai đang nằm lả đi, hơi thở yếu ớt. Một ý nghĩ điên rồ và kinh tởm len lỏi vào đại não khiến tôi rùng mình. Tôi tiến lại gần giường, đôi tay run rẩy không kiểm soát được, khẽ kéo chéo vạt áo bệnh nhân trên vai trái của Mai xuống.
Đất trời đổ sụp. Dưới vai trái của Mai, lấp ló sau lớp mồ hôi, chính là vết bớt hình cánh chim ấy, nhưng nó to hơn và đậm màu hơn của đứa bé.
“Bố… bố sao thế? Con… con của con…” – Mai thều thào hỏi, đôi mắt hé mở đầy lo âu.
Tôi không thốt nên lời, cổ họng nghẹn đắng như nuốt phải than hồng. Nước mắt tôi trào ra, chảy dài trên những nếp nhăn của sự già nua và tội lỗi. Tôi muốn hét lên, muốn gào khóc nhưng âm thanh chỉ là những tiếng nấc cụt lủn.
-
“Mai… con nói cho bố biết… cái bớt này… con có từ bao giờ?” – Giọng tôi khàn đặc, lạ lẫm đến chính tôi cũng không nhận ra.
-
“Từ nhỏ… con đã có… Bác quản lý ở trại trẻ nói đó là dấu vết để sau này bố mẹ tìm lại con… Sao bố lại khóc?”
Tôi quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nghiệt ngã thay, trớ trêu thay! Hóa ra suốt 32 năm qua, ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, nhưng lại trả lại con gái cho tôi theo cái cách tàn độc nhất thế gian này. Đứa con gái tôi tìm kiếm cả đời lại chính là người phụ nữ mà con trai tôi cưới làm vợ. Cháu nội của tôi… thực chất cũng là cháu ngoại của tôi… một kết tinh của sự loạn luân vô tình nhưng đầy nghiệt ngã.
Những ngày sau đó là chuỗi địa ngục trần gian. Tôi không dám nhìn mặt Mai, cũng không dám nghe điện thoại của thằng Quân. Tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN trên tay mà đôi tay run bật bật. Kết quả khẳng định 99,9% Mai là con ruột của tôi.
Sự thật như một lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng. Đêm đó, khi thằng Quân hớt hải chạy vào viện, ôm chầm lấy vợ con trong hạnh phúc, tôi đứng ở góc hành lang tối tăm, nhìn cảnh tượng “gia đình đoàn viên” ấy mà lòng đau như cắt. Tôi phải làm gì đây? Nói ra sự thật để phá nát cuộc đời của hai đứa trẻ, để chúng phải sống trong nhục nhã và ghê tởm chính bản thân mình sao? Hay là im lặng, mang theo bí mật động trời này xuống mồ, để chúng tiếp tục chung sống như vợ chồng dưới cái danh nghĩa anh em ruột thịt?
Cuối cùng, tôi chọn cách hèn nhát nhất nhưng cũng là duy nhất tôi có thể làm để bảo vệ chúng. Tôi để lại một lá thư nói rằng mình muốn đi tu, tìm sự thanh thản sau những năm tháng dài tìm kiếm con gái không thành. Tôi chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho thằng Quân và Mai, rồi lặng lẽ rời đi trong một đêm mưa.
Giờ đây, trong ngôi chùa hẻo lánh, mỗi tối tôi đều quỳ trước bàn thờ Phật, sám hối cho một sự thật mà tôi không có lỗi, nhưng lại là người phải gánh chịu nỗi đau xé lòng. Tôi nhìn vết bớt hình cánh chim trong ký ức, thấy nó không còn là dấu hiệu của sự hy vọng, mà là một vết sẹo rỉ máu, nhắc nhở tôi về một kiếp người ngang trái, nơi tình thâm lại biến thành bi kịch không lối thoát. Sự thật ấy, tôi sẽ mang theo xuống huyệt lạnh, để Mai và Quân được sống trọn vẹn kiếp này, dù hạnh phúc của chúng được xây dựng trên một nền móng đầy tội lỗi mà cả hai đều không hề hay biết.



