Vừa đưa người yêu tới vụ đánh ghen của em gái, tôi lập tức hủy cưới vì một chi tiết khó chấp nhận
Chỉ còn đúng hai tháng nữa là đến ngày tôi dắt tay Vy vào lễ đường. Thiệp cưới đã in, ảnh cưới đã treo trang trọng trong căn hộ mới mua, và bố mẹ tôi thì tự hào đi khắp nơi khoe về cô con dâu tương lai “công dung ngôn hạnh”, dịu dàng, khéo léo bậc nhất. Tôi từng nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất thế gian. Cho đến cái ngày định mệnh ấy, một trận cuồng phong kinh hoàng đã lột sạch chiếc mặt nạ thiên thần của người con gái tôi yêu, phơi bày một nhân cách khiến tôi rùng mình, kinh tởm.
Hôm đó là một chiều thứ Bảy bình yên, tôi và Vy đang tay trong tay đi mua sắm để chuẩn bị cho tổ ấm mới. Bỗng nhiên, điện thoại của Vy reo vang dồn dập. Vừa áp máy lên tai, sắc mặt cô ấy lập tức biến đổi, từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi đỏ ngầu giận dữ. Cô ấy túm chặt lấy cổ áo tôi, hét lên thất thanh:
“Anh ơi! Cứu! Đến ngay chỗ này cứu em gái em! Con bé đang bị một lũ chó điên vây đánh!”
Em gái Vy kém chúng tôi 4 tuổi, đang là sinh viên. Trong vài lần tiếp xúc, tôi chỉ thấy cô em này có phong cách ăn mặc khá phóng khoáng, nhưng vì cưng chiều người yêu, tôi chưa từng mảy may nghi ngờ. Thấy Vy khóc lóc hoảng loạn, tôi lập tức nhấn ga, phóng xe như bay đến tọa độ được gửi. Trên xe, Vy liên tục rủa sả, chửi thề bằng những từ ngữ thô tục mà suốt 2 năm yêu nhau, tôi chưa từng nghe thấy cô ấy thốt ra một lời nào tương tự. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ vì quá xót em nên cô ấy mất bình tĩnh. Nhưng tôi đã nhầm, đó mới chính là bản chất thật của cô ấy.
Khi chiếc xe vừa khựng lại tại một con phố vắng, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng. Em gái Vy đang bị một người đàn bà trung niên vạm vỡ túm tóc, ghì chặt xuống nắp capo xe hơi. Quần áo của cô em gái đã bị xé rách tả tơi, lộ cả nội y, khuôn mặt sưng vù, đầy vết cào cấu máu me be bét. Xung quanh là 4-5 người phụ nữ hung hãn khác đang liên tục sỉ vả, tay lăm lăm cây kéo và điện thoại quay hình. Tiếng chửi bới vang dội: “Đồ con giáp thứ 13! Sinh viên đại học mà đi giật chồng, đào mỏ, phá nát gia can nhà tao!”
Nhìn thấy em gái bị nhục mạ, Vy như một con thú dữ sổng chuồng. Không một chút do dự, cô ấy lao thẳng vào đám đông, dùng chiếc guốc nhọn hoắt đập liên tiếp vào đầu người đàn bà chính thất kia. Một trận hỗn chiến kinh hoàng nổ ra. Tôi hốt hoảng lao vào can ngăn, cố gắng che chắn cho Vy, nhưng những lời nói phát ra từ miệng người yêu mới thực sự là đòn chí mạng găm vào tai tôi.
Vy đứng chắn trước mặt cô em gái trơ trẽn, chỉ thẳng tay vào mặt người vợ chính thất, gầm lên với vẻ mặt vô cùng ghê tởm, hung hãn:
“Mày câm mồm lại! Loại đàn bà sập xệ, bất tài vô dụng không biết giữ chồng thì mất là đáng! Chồng mày chán mày, ảnh tự đem tiền, đem xe dâng cho em gái tao chứ nó thèm quyến rũ chắc? Loại đàn bà thất bại như mày, có quỳ xuống liếm giày cho em gái tao cũng không xứng! Cút ngay trước khi tao cho người san phẳng nhà mày!”
Tôi đứng chết lặng giữa trận dông bão, tai lùng bùng như vừa bị sét đánh. Cô bạn gái dịu dàng, dịu ngọt, luôn lễ phép dạ thưa của tôi đâu rồi? Người đàn bà đang nhe răng trợn mắt, phun ra những lời lẽ vô học, chà đạp lên đạo lý đạo đức một cách ngạo ngược kia là ai? Vy bất chấp tất cả, bất chấp cả việc em gái mình đi phá hoại gia đình người khác, dùng sự nanh nọc để bảo vệ cái sai một cách mù quáng.
Nếu hôm đó không có lực lượng chức năng đến giải tán, e rằng cả tôi và Vy cũng không thể rời khỏi đó nguyên vẹn. Trên đường về nhà, không khí trong xe đặc quánh như hũ mật độc. Vy vừa dặm lại phấn son, vừa lầm bầm chửi rủa: “Lũ đàn bà ghen tuông bệnh hoạn. Đàn ông ngoại tình là do con vợ ngu, liên quan gì đến em gái em”.
Tôi phanh gấp xe bên đường, nhìn Vy bằng ánh mắt xa lạ đến tột cùng:
“Em không thấy em gái em sai à? Con bé biết người ta có gia đình, có con cái vẫn lao vào đào mỏ. Còn em, em là chị mà em lại cổ xúy cho hành vi suy đồi đạo đức đó, lại còn xúc phạm nạn nhân? Em có còn là con người hiểu chuyện mà anh từng biết không?”
Vy quay sang, cười khẩy một tiếng đầy mai mỉa: “Anh bớt giảng đạo lý đi! Người nhà em thì em bênh, đúng sai tính sau. Sau này anh mà lé phé, tôi cũng cho anh thân bại danh liệt như thế đấy!”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dập tắt hoàn toàn chút tình cảm cuối cùng trong tôi. Tôi nhận ra, sự dịu dàng suốt 2 năm qua chỉ là một vở kịch hoàn hảo. Bản chất của Vy là một kẻ ích kỷ, có nhân cách và tư duy lệch lạc, xem thường luật pháp và đạo đức xã hội. Nếu lấy người đàn bà này về, gia đình tôi sớm muộn cũng tuyệt diệt.
Ngay ngày hôm sau, tôi đơn phương tuyên bố hủy hôn trước sự ngỡ ngàng của hai bên gia đình. Vy khóc lóc, làm mình làm mẩy, đóng vai nạn nhân bị phản bội, thậm chí dọa tự tử để ép tôi quay lại. Bố mẹ tôi ban đầu liên tục mắng chửi tôi là kẻ bội bạc, nhẫn tâm khi hủy cưới sát ngày.
Nhưng tôi không giải thích nhiều, chỉ im lặng gửi đoạn video quay lại toàn bộ cảnh Vy chửi bới nanh nọc, dùng guốc đánh người và những lời tuyên bố trơ trẽn của cô ấy vào group chát gia đình. Xem xong, bố mẹ tôi hoàn toàn câm nín, mẹ tôi sốc đến mức suýt ngất vì không thể tin nổi “con dâu hiền thảo” lại có bộ mặt đáng sợ đến thế. Bố tôi chỉ vỗ vai tôi bảo: “Con quyết định đúng rồi. May mà phúc đức nhà mình còn lớn”.
Cái kết cho sự dung túng mù quáng của Vy là vài tuần sau, vụ bê bối của cô em gái bị phát tán khắp mạng xã hội, cô ta bị đuổi học sát ngày tốt nghiệp. Còn Vy, chiếc mặt nạ rơi xuống, cô ấy mất đi người đàn ông yêu mình thật lòng, mất đi danh dự và phải sống trong sự dị nghị của người đời. Riêng tôi, dù đau đớn khi phải tự tay đập nát tình yêu 2 năm, nhưng tôi mỉm cười thanh thản. Hủy hôn trong cay đắng, vẫn tốt hơn vạn lần việc rước một con quỷ đội lốt thiên thần về làm vợ!



