Cục diện địa chính trị tại Đông Âu đang chứng kiến một sự đảo chiều mang tính chiến lược khi Ukraine quyết định không còn giới hạn không gian tác chiến trong lãnh thổ của mình. Bốn năm rưỡi kể từ khi cuộc khủng hoảng bùng phát, giới hoạch định quân sự tại Kiev đã triển khai một chiến dịch quy mô lớn nhằm đưa ngọn lửa xung đột vươn sâu vào vùng hậu phương của Liên bang Nga. Bằng việc huy động những phi đội thiết bị bay không người lái khổng lồ, điển hình như đợt tập kích kỷ lục với 419 chiếc trong tuần qua nhắm thẳng vào thủ đô Moscow và các khu vực trọng yếu, Ukraine đang nỗ lực hiện thực hóa một mục tiêu vô cùng rõ ràng. Đó là giáng những đòn đánh chí mạng vào hệ thống hạ tầng kinh tế, qua đó tạo ra một sức ép đủ lớn từ chính trong nội bộ nước Nga để buộc Điện Kremlin phải cân nhắc lại các quyết định chiến lược và tiến tới bàn đàm phán.

Những tác động từ chiến lược đánh phá diện rộng này đã vượt ra khỏi giới hạn của những bản báo cáo quân sự để hiện hữu rõ nét trong đời sống thường nhật của người dân Nga. Việc các nhà máy lọc dầu và hệ thống lưu trữ năng lượng liên tục bị nhắm trúng đã gây ra một chuỗi hệ lụy nghiêm trọng, đẩy một trong những cường quốc xuất khẩu năng lượng hàng đầu thế giới vào cảnh thiếu hụt nhiên liệu cục bộ. Hình ảnh những hàng dài xe cộ chờ đợi tại các trạm xăng được phân phối hạn chế, hay tình trạng tê liệt hệ thống điện, khí đốt và trạm bơm nước tại bán đảo Crimea đã phản ánh chân thực độ sát thương của chiến dịch này. Sự sụt giảm về chất lượng cuộc sống cùng gánh nặng thuế khóa gia tăng đang tạo ra những rạn nứt tâm lý đáng kể, minh chứng qua các số liệu khảo sát gần đây cho thấy hơn sáu mươi phần trăm người dân Nga thừa nhận tình hình kinh tế tại địa phương của họ đang có chiều hướng xấu đi rõ rệt.
Trước những diễn biến leo thang chưa từng có, phản ứng của giới lãnh đạo tại Moscow đã trải qua những sự chuyển biến đáng chú ý. Từ thái độ phớt lờ ban đầu bằng cách gọi các vụ nổ là “sự cố bảo trì ngoài kế hoạch”, Tổng thống Vladimir Putin giờ đây đã phải công khai thừa nhận những thiệt hại đối với cơ sở hạ tầng, dù vẫn duy trì lập trường cứng rắn khi coi đây là một đòn chiến tranh tâm lý hòng chia rẽ xã hội Nga.
Nhà lãnh đạo Điện Kremlin khẳng định sẽ không nhượng bộ và không cho phép đối phương đạt được mục đích làm chậm nhịp độ tiến công trên tiền tuyến. Tuy nhiên, sự thừa nhận này cũng mở ra một viễn cảnh đầy rủi ro về một vòng xoáy leo thang mới. Câu hỏi lớn nhất được đặt ra lúc này không chỉ là năng lực duy trì cường độ tấn công của Ukraine có thể kéo dài bao lâu, mà còn là giới hạn chịu đựng thực sự của nền kinh tế Nga trước khi Moscow quyết định tung ra những đòn đáp trả khốc liệt hơn mang tính quyết định.



