Cùng lúc rung động trước 2 người đàn ông, tôi rơi vào bế tắc

Cùng lúc rung động trước 2 người đàn ông, tôi rơi vào bế tắc

Tôi đứng giữa ngã ba đường của tuổi 27, cái tuổi mà người ta bảo là rực rỡ nhất nhưng cũng đầy chông chênh khi đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân. Sinh ra trong một gia đình công chức nề nếp tại một thành phố lớn, tôi luôn tự hào về sự kỹ tính và thực tế của mình. Với mức thu nhập ổn định từ một công ty đa quốc gia, tôi tưởng mình đã đủ bản lĩnh để điều khiển con tim. Nhưng không, tôi đã tự đẩy mình vào một trò chơi “mập mờ” nguy hiểm với hai người đàn ông, để rồi nhận về một cái kết không ai có thể ngờ tới.

Người đầu tiên là Lâm, một kỹ sư hơn tôi 5 tuổi. Anh như một tảng băng trôi, điềm đạm, vững chãi và đầy nam tính. Cách Lâm quan tâm tôi không ồn ào nhưng lại cực kỳ sát thương. Anh có thể chạy xe cả tiếng đồng hồ giữa đêm khuya chỉ để mang cho tôi một hộp cháo nóng khi tôi báo mệt, hay lặng lẽ đặt mua chiếc túi hiệu tôi từng nhìn lâu hơn một chút ở trung tâm thương mại. Thu nhập gần trăm triệu mỗi tháng và căn hộ chung cư cao cấp trả góp khiến Lâm trở thành hình mẫu lý tưởng. Tuy nhiên, gánh nặng trên vai Lâm là mẹ già và người em trai ăn bám ở quê. Anh luôn khẳng định: “Gia đình là ưu tiên số một của anh”. Tôi từng lo sợ mình sẽ phải san sẻ tình cảm và kinh tế cho những áp lực vô hình ấy, nhưng sự bảo bọc của anh khiến tôi tặc lưỡi bỏ qua.

Người thứ hai là Thành, cậu bạn đại học cũ với gia thế “khủng”. Gia đình Thành giàu nứt đố đổ vách, bố mẹ làm kinh doanh lớn. Ở bên Thành, tôi thấy mình trẻ lại với những món quà đúng sở thích, những buổi tiệc xa hoa và sự chiều chuộng như công chúa. Dù thu nhập của Thành chỉ bằng một nửa của Lâm, nhưng sự hỗ trợ từ gia đình khiến tương lai của anh luôn trải đầy nhung lụa. Thành vô tư, đôi khi vô tâm, nhưng lại mang đến cảm giác một cuộc đời không cần lo toan cơm áo gạo tiền.

Sự mập mờ kéo dài nửa năm cho đến một tối định mệnh – tối mà cả hai quyết định tạo bất ngờ cho tôi cùng một lúc tại căn hộ của tôi. Lâm đến với bó hoa hồng đỏ rực và chiếc nhẫn cầu hôn, còn Thành xuất hiện ngay sau đó với tấm vé du lịch hạng sang cùng lời hứa về một đám cưới thế kỷ. Màn chạm trán nảy lửa nổ ra ngay giữa phòng khách. Những lời lẽ sỉ nhục, những góc tối bắt đầu bị phanh phui trong cơn giận dữ.

Lâm cười khẩy nhìn Thành: “Cậu chỉ là đứa trẻ to xác dựa dẫm vào tiền của bố mẹ. Cô ấy cần một người đàn ông biết gánh vác, không phải một kẻ chỉ biết mua vui bằng quà cáp!”. Thành không vừa, đáp trả bằng một gáo nước lạnh: “Anh lấy gì để nuôi cô ấy? Bằng số nợ ngân hàng đang gánh trên vai hay bằng tiền chu cấp hàng tháng cho bà mẹ cờ bạc ở quê? Anh tưởng tôi không biết lý do bố mẹ anh ly hôn sao? Chính mẹ anh là con nợ khổng lồ khiến bố anh phải bỏ chạy đấy!”.

Tôi chết đứng. Hóa ra sự chăm chỉ, nỗ lực của Lâm bấy lâu nay không phải để xây dựng tổ ấm, mà là để lấp vào cái hố đen nợ nần không đáy của gia đình. Và Thành, người luôn tỏ ra nề nếp, cũng chẳng vừa khi anh ta thú nhận rằng bố mẹ anh đã chọn sẵn một cô con dâu “môn đăng hộ đối” khác, anh chỉ coi tôi là một cuộc dạo chơi để thỏa mãn cái tôi chinh phục sau khi từng bị tôi từ chối thời đại học.

Trong cơn hỗn loạn, điện thoại tôi chợt sáng đèn. Một tin nhắn ẩn danh gửi đến: “Hãy nhìn kỹ lại hai người đàn ông của cô đi. Họ đang cá cược với nhau xem ai sẽ đưa được cô vào tròng trước đấy!”. Đính kèm là ảnh chụp màn hình một nhóm chat gồm Lâm, Thành và vài người bạn chung. Trong đó, họ dùng những lời lẽ khiếm nhã để nhận xét về sự “kỹ tính” và “thực tế” của tôi, coi tôi như một chiến lợi phẩm để khẳng định đẳng cấp giữa một kẻ tự thân lập nghiệp và một thiếu gia giàu có.

Cơn sốc lên đến đỉnh điểm. Tôi nhìn hai người đàn ông đang đứng đó, những người tôi từng cân đo đong đếm để chọn làm chồng, thực chất chỉ coi tôi như một trò đùa, một ván bài để thỏa mãn lòng tự ái cá nhân. Lâm cần một người vợ có thu nhập tốt như tôi để cùng anh gánh nợ, còn Thành cần một người phụ nữ có học thức để “làm cảnh” trước khi cưới người vợ mà bố mẹ chỉ định.

“Cút hết đi!” – Tôi hét lên trong nước mắt, ném bó hoa của Lâm và tấm vé của Thành ra khỏi cửa.

7 năm sau cuộc chạy trốn từ một cuộc hôn nhân ngoại quốc đầy hối hận trong một câu chuyện khác mà tôi từng nghe, giờ đây chính tôi lại rơi vào một hố sâu khác ngay tại quê hương mình. Tôi đã quá tự tin vào sự thực tế của bản thân mà quên mất rằng, trong một mối quan hệ thiếu sự chân thành thì mọi điều kiện tốt đều chỉ là lớp mặt nạ hào nhoáng.

Tôi chọn quay về với cô đơn, nhưng là một sự cô đơn thanh thản. Tôi không chọn Lâm, cũng chẳng chọn Thành. Tôi chọn chính mình. Sau đêm đó, tôi nộp đơn xin chuyển công tác đến một chi nhánh khác, cắt đứt mọi liên lạc. Trong căn phòng yên tĩnh, tôi nhận ra rằng: Hôn nhân không phải là cuộc chọn lựa giữa hai món hàng, mà là tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu. Khi bạn quá tính toán về những “điều kiện”, bạn sẽ dễ dàng sập bẫy của những kẻ cũng đang dùng “điều kiện” để săn đuổi bạn. Cái kết cho kẻ mập mờ, cuối cùng chính là sự trắng tay cay đắng nhất.

Hot this week

Topics

spot_img

Related Articles

Popular Categories

spot_imgspot_img